Jessica cám ơn đồng nghiệp đã báo tin. Không để ý đến câu nói vừa ngạc nhiên vừa nghi hoặc vừa phấn khích của đồng nghiệp: "Hai người có Man đầu từ bao giờ thế?", cô ba chân bốn cẳng đến công ty với tốc độ tên lửa.
Cô nhân viên ở quầy tiếp tân mắt sáng ngời khi nhìn thấy Jessica, hạ giọng nói nhỏ: "Jess, bạn gái cô vừa đến đây đó".
Jessica rùng mình. Đúng là tai bay vạ gió, sao ai cũng biết thế này ? O_o
"Changmin đang ở đâu?"
Ừ! Jessica cho rằng câu hỏi của cô rất có trình độ, vừa không thừa nhận bạn gái gì đó, vừa có thể dòi hỏi xem cô ta đang ở đâu. Bây giờ, việc cần kíp trước mắt là phải đi rước mầm mống gây họa đó, trước khi cô ta gây chuyện.
Câu trả lời của cô tiếp tân cũng tương đối có trình độ: "Changmin và bạn gái cô đang ở cùng nhau".
Jessica hơi lên giọng: "Họ ở đâu?". Cô nghiến răng, không thèm giữ vẻ khách sáo lịch sự nữa.
"Trong văn phòng của Changmin sshi".
Jessica ngẩng đầu, sải bước đi lên văn phòng của Changmin. Mới đi vài bước, cô không nhịn được quay đầu giải thích: "Cô ta là đồ giả mạo, tôi không quen biết cô ta".
Cô tiếp tân mỉm cười: "Tôi biết rồi, cô mau đi đi".
Nhìn vẻ mặt cô tiếp tân, Jessica càng thấy ấm ức: "Tôi thật sự không quen biết cô ta mà >_<". Nụ cười trên môi cô tiếp tân nở rộng hơn. Nghe chừng giải thích không thông, Sica liền quay người lao về phía có hai mầm họa.
Khi Sica vừa khuất bóng, cô tiếp tân liền bấm điện thoại: "Tất cả chú ý, nhân vật nữ chính đến rồi. Mọi người xem có chuyện gì hay ho nhất định phải cho tôi biết đấy. Tôi nói cho mọi người nghe, bây giờ tôi mới phát hiện hóa ra Jessica vô cùng đáng yêu, bạn trai cô ấy nói là không thân, bạn gái bảo không quen biết. Mọi người không được chứng kiến vẻ mặt vừa rồi của Sica, ngượng ngùng lắm cơ...".
(Đám nhân viên này thật nhiều chuyện)
May mà Sica không nghe thấy những lời nói của cô tiếp tân, nếu không cô sẽ thổ huyết ngay tại chỗ. Cô đi thẳng đến văn phòng của Changmin. Từ ngoài nhìn vào, cô thấy Yuri đang ngồi ở bên trong, trò chuyện vui vẻ với Changmin. Bây giờ là gần cuối giờ chiều. Ánh nắng mặt trời dịu dàng chiếu qua cửa sổ lớn vào trong văn phòng, hắt đúng lên người Yuri và Changmin. Người đàn ông cao to anh tuấn, cô gái xinh đẹp diễm lệ. Hai người chăm chú nói chuyện trong không khí ôn hòa. Dưới ánh nắng phản chiếu, họ tạo thành một bức tranh đẹp mắt.
Chỉ có điều, đôi nam thanh nữ tú...Đều là kẻ tiểu nhân ti tiện vô liêm sỉ.
Jessica nghiến răng nghiến lợi, hận đến mức không thể cầm thùng rác trong văn phòng chụp lên đầu họ. Cô không biết cái tên Kwon Đen đến đây làm gì, cũng không rõ hai người nói chuyện gì. Cô thậm chí còn lúng ta lúng túng, không biết nên cư xử như thế nào trong tình huống này. Sica nhìn ngang nhìn ngửa, chỉ thấy mọi người trong công ty đều thò đầu quan sát cô. Cô nghĩ, bây giờ xông vào mắng chửi cũng không phải là thượng sách. Vì vậy cô đứng nguyên tại chỗ, im lặng nhìn hai người trong văn phòng. Dĩ bất biến ứng vạn biến, theo dõi tình hình tìm ra đối sách rồi tính sau.
Jessica không động đậy, mọi người ở xung quanh bắt đầu hành động. Có người cầm điện thoại:
"Alo! Tình hình hơi phức tạp. Nữ chính đứng yên bất động, chỉ trừng mắt nhìn đôi ở bên trong. Mà đôi đó cũng buồn cười thật, nói chuyện mãi không chịu ra ngoài. Hihi, không rõ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Có tình hình mới em sẽ báo cho chị biết".
"Thật đó, thật đó, anh không lừa em đâu. Lần đầu tiên anh gặp chuyện một người đàn ông và một người phụ nữ tranh cướp một người phụ nữ. Chưa, chưa...bây giờ vẫn chưa động thủ...Anh đợi xem thế nào...".
Trong bầu không khí kỳ lạ và căng thẳng, thính lực của Jessica tăng lên đến 200%. Cô gần như nghe thấy hết mọi lời bàn tán thì thầm to nhỏ của đồng nghiệp cũ. Sica than thầm, cô muốn lặng lẽ giải quyết, nhưng bọn họ không chịu cho cô cơ hội.
Jessica sải bước rộng về phía đôi nam nữ trong phòng. Cô ưỡn ngực ngẩng cao đầu rất có khí thế.
Khi cô đẩy cánh cửa kính bước vào, đôi nam thanh nữ tú ở bên trong đồng thời quay đầu. Nhìn thấy cô, họ đều nở nụ cười mê hồn, đồng thanh lên tiếng: "Em yêu, đến rồi à!".
O_O
Hai giọng nói ngọt ngào, mang âm hưởng từ tính và đầy nhiệt tình, khiến khí thế của Jessica hạ đi một nửa. Cô đứng ngây người ở cửa ra vào, không dám quay đầu xem phản ứng của đồng nghiệp ở bên ngoài. Sau đó, cô nhanh chóng thay đổi chiến lược, xông đến lôi Yuri đi ra ngoài.
Càng nói càng sai. Thời buổi này, trí tưởng tượng của con người bay tận lên vũ trụ. Bất kể cô giải thích thế nào cũng sẽ diễn biến thành tình tiết cô không thể ngờ tới. Vì vậy, Jessica quyết định giữ im lặng, cô dẫn cô gái này đi là được rồi.
Sica thực hiện phương châm "im lặng là vàng", nhưng tên Kwon ấy không như vậy. Cô ta vừa bị Sica kéo đi, vừa quay đầu nói với Changmin bằng một giọng ngạo mạn: "Anh thấy chưa, người cô ấy chọn là tôi".
Jessica suýt tắt thở khi nghe câu này. Cô buông tay Yuri, quay lại nhìn cô ta bằng ánh mắt hung dữ: "Cô vui lắm phải không?"
Yuri giơ hai tay đầu hàng, miệng dỗ ngọt Jessica: "Được rồi, đừng giận nữa mà. Tôi nghe nói cô bị ức hiếp nên đến xem ngọn nguồn là thế nào. Không báo trước với cô là tôi không đúng". Nói xong, Yuri tiến lại gần Jessica, cúi đầu nói nhỏ vào tai cô: "Tôi đã mất công đến đây thì cô hãy lợi dụng tôi trước đi, nhanh lên".
Jessica trừng mắt nhìn Yuri.
Lợi dụng cái đầu cô đấy.
Cô hạ giọng cảnh cáo cô ta: "Kwon Than Củi! Cô hãy nghe cho rõ. Chuyện này đối với cô có thể thú vị, nhưng tôi thì không. Nếu cô còn làm bừa nữa, tôi sẽ úp cái thùng rác lên đầu cô đó".
Yuri mỉm cười, gương mặt biểu lộ vẻ bất lực. Cô phất tay nói: "Tôi biết rồi, cô đừng giận nữa".
Hai người đứng gần nhau, lại ghé sát tai thì thầm to nhỏ. Trong con mắt của những người xung quanh, họ quả nhiên là một đôi tình nhân thân mật. Một đồng nghiệp nam ở bên cạnh đột nhiên cất giọng châm biếm:
"Bình thường nhìn có vẻ tử tế, không ngờ lại là loại người đó, nam nữ đều không tha, thối đến thế là cùng".
Cả Jessica và Yuri đều nghe rõ câu nói vừa rồi. Sica cứng đờ người, hai tay cuộn chặt nắm đấm. Cô cố gắng kiềm chế để không quay sang nhìn người đó. Cô chỉ mở to mắt nhìn thẳng về phía trước, phía trước chính là gương mặt của Yuri.
Yuri thu lại nụ cười, quay đầu nhìn người vừa lên tiếng. Jessica đỏ bừng mặt. Nghe những lời nhục mạ, cô tức đến mức nhất thời không biết phản ứng thế nào.
Giờ cô cảm thấy rất hối hận, lẽ ra cô không nên đến công ty cũ. Lần này còn bị lăng nhục hơn cả lần trước, tại sao cô lại ngốc nghếch quay về nơi này. Bọn họ ở đây thích kiếm chuyện làm trò vui. Dù sao cô cũng thôi việc rồi, tự nhiên lại đến đây để nghe những lời nhục mạ như thế này.
Bỗng Yuri nắm tay Jessica, kéo cô đi ra ngoài. Sica cúi gằm mặt không phản kháng. Cô cố tình nấp sau thân hình cao lớn của cô gái kia. Jessica thầm nhủ cô sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa.
Yuri đột nhiên dừng lại, Jessica cũng dừng bước theo cô ta. Cô ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện hai người đứng ngay bên cạnh đồng nghiệp nam vừa nói lời nhục mạ cô. Người này ở công ty hay ăn nói bừa bãi nên không ai thích hắn.
Rồi Yuri đột ngột cầm thùng đựng rác bên cạnh chỗ ngồi người đàn ông chụp lên đầu anh ta. Mọi người há hốc miệng, Sica sững sờ. Cô còn chưa kịp phản ứng, Yuri đã nhét một thùng rác khác vào tay cô và nói lớn tiếng:
"Em yêu, lên đi!"
Jessica kích động, cầm thùng rác xông lên rất nhanh, chụp mạnh lên đầu người đàn ông. Người đàn ông bị một thùng đựng rác úp vào đầu, còn chưa kịp gỡ xuống đã bị cái thứ hai chụp lên. Jessica mắng xối xả: "Anh mới là đồ thối tha, thối không chịu được".
Kwon Than Củi vỗ tay khen ngợi Sica. Hành động xong, cô ấy kéo Sica đi ra ngoài, đồng thời lên tiếng: "Được rồi, cần giải thích cũng đã giải thích rõ, chúng ta đi thôi".
Đánh người gọi là giải thích rõ? Nhưng lập luận này khiến Jessica cảm thấy hài lòng. Làm người quả nhiên không thể quá nhu nhược, đối với kẻ tiện nhân cần phải sử dụng bạo lực. Bọn họ mới bước được hai bước, đằng sau có tiếng chửi mắng. Người đàn ông đê tiện đã tháo thùng rác ra khỏi đầu, vừa xông về phía Sica vừa lớn tiếng chửi rủa. Yuri lập tức quay người, đẩy mạnh người đàn ông bắn sang một bên: "Muốn đánh nhau hả? Anh thử động thủ đi!".
Yuri tiến thêm một bước, lạnh lùng nhìn người đàn ông đê tiện. Cô có thân hình cao lớn, ánh mắt sắc bén, dáng vẻ hùng dũng như sắp tham chiến đến nơi. Trong con mắt của Sica, cô gái chân bó bột ngồi xe đột nhiên biến thành nữ tử hán lúc nào không hay. Được sự cổ vũ của Yuri, Jessica ở đằng sau lưng cũng xắn hai tay áo.
Người đàn ông đê tiện chùn bước khi chứng kiến cảnh song nữ hung hăng trước mặt. Hơn nữa, trong chuyện này hắn là người sai trước tiên, nếu đánh nhau thật không biết hậu quả sẽ thế nào. Chính vì vậy, hắn chùn bước không dám động thủ. Lúc này, nhân viên công ty tụ tập thành vòng trong vòng ngoài. Không ai xông vào can ngăn mà chỉ đứng ngoài xem trò vui. Đến Changmin cũng xuất hiện ở cửa văn phòng, lặng lẽ đứng nhìn.
Yuri và Sica gây chuyện ầm ĩ ở công ty, cuối cùng kinh động đến lãnh đạo cao cấp. Giám đốc đầu hói đi đến: "Mọi người tụ tập ở đây làm gì? Hết chuyện để làm rồi à?"
Kwon Than Củi cất cao giọng đáp lời: "Đúng rồi đó lãnh đạo, bọn họ nhàn rỗi quá đi".
Sica giật mình. Cô gái này lại biến thành ảnh đế rồi, nguy hiểm quá!
Cô sợ Yuri gây chuyện, cô lập tức kéo cô ta chạy ra ngoài. Yuri vừa chạy vừa quay đầu hét: "Lãnh đạo, bọn họ hư quá, hãy trừ lương bọn họ. Nhất định ông phải trừ lương đấy".
Jessica tối sầm mặt, dùng hết sức lôi Yuri vào thang máy. Khi cửa thang máy đóng lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
"Cô chạy làm gì? Chẳng phải cô muốn đến đây đòi lại công bằng, chứng minh bản thân trong sạch sao?"
Sica trừng mắt nhìn Yuri. Nếu không phải cô ta đến gây chuyện, cô sẽ không trở thành tâm điểm bàn tán một lần nữa. Sica quay đầu nhìn con số chạy trên cửa thang máy, trong lòng thầm tính bước tiếp theo nên làm gì.
"Được rồi, tôi xin lỗi. Tại tôi hiếu kỳ không biết vụ này cụ thể là thế nào nên mới tìm đến. Tôi không ngờ cô cũng tới, khiến cô rơi vào tình huống khó xử. Cho tôi xin lỗi". Yuri nói nghiêm túc, nhưng Jessica cảm thấy cô ta không một chút thành ý.
Thang máy vừa mở cửa, Jessica lập tức đi ra ngoài. Yuri đuổi theo cô, cô ấy còn chưa mở miệng, Sica đã quay đầu hỏi: "Chân bó bột của cô đâu? Cô không phải ngồi xe lăn một tháng sao?".
Yuri sững người trong một vài giây rồi nở nụ cười nửa miệng: "Khả năng hồi phục của tôi vượt quá sức tưởng tượng của bác sỹ".
"Đồ lừa đảo". Jessica định mắng cô ta, trong đầu cô đột nhiên lóe một ý nghĩ: "Cô lừa tôi đúng không? Chân bó bột đều là giả? Báo cáo nghiệm thương với hóa đơn viện phí gì đó cũng là giả nốt?"
"Cô sử dụng bạo lực khiến chân tôi bị thương tuyệt đối là sự thật".
"Chuyện này rốt cuộc là thế nào?" Đỉnh đầu Jessica bắt đầu bốc hỏa.
"Bác sỹ Nắng là bạn học của tôi. Thấy chân tôi bị trật khớp, cậu ta có lòng tốt bắt tôi kiểm tra tỉ mỉ toàn thân. Sau đó, cậu ta đem thạch cao bó vào chân tôi rồi kê đơn thuốc đắt tiền nhất. Cậu ta rõ ràng muốn hút hết nước mỡ của tôi mà".
"Cô ta có thù oán với cô hả?"
"Đó là bạn thân của tôi, chỉ là cách thể hiện tình bạn hơi đặc biệt một chút".
Jessica thật sự muốn gầm lên: "Cô chỉ bị trật khớp chân, tại sao còn đưa cảnh sát đến nhà bắt tôi?"
"À, Choi Sò cũng là bạn học của tôi. Tôi nhờ cậu ấy tìm cô. Sau khi tìm thấy cô, tôi muốn đi đón Hani về. Nhưng chân tôi bị bó bột không tiện di chuyển, cần có một người giúp đỡ mới được". Yuri trả lời rất thành khẩn: "Cảnh sát vì nhân dân phục vụ. Nhân dân chân bị bó bột, cảnh sát đẩy xe lăn cũng là chuyện nên làm".
"Nên cái đầu cô đấy. Mấy người khác cô thích giỡn chơi thì về nhà mà chơi, tại sao lại vô vị đến mức đi lừa đảo dọa nạt quần chúng vô tội".
Cô ta đúng là đồ khốn mà, Jessica tức đến mức bốc khói trên đỉnh đầu.
"Sao có thể nói là lừa đảo dọa nạt?", Kwon Đen ôm ngực, ra vẻ bị tổn thương nặng nề: "Cô xúc phạm khiếu hài hước của tôi quá".
"Không, tôi đang coi khinh hành vi của cô". Jessica nghiến răng ken két. Cô không thèm nhìn Yuri, ngẩng đầu bước đi, vừa đi cô vừa lẩm bẩm: "Tên này chẳng ra gì, mình không nên phí công khinh thường làm chi".
Yuri đứng nhìn theo bóng lưng cô, miệng hét lớn:
"Sica, tôi và cô khá tâm đầu ý hợp, chúng ta làm bạn nhé".
"Cút!". Jessica hùng hổ bước đi. Lãng phí là phạm tội, cô không còn nhiều sự khinh thường, không thể lãng phí với tên đáng ghét kia. Sica sải bước dài, vừa đi vừa ngoảnh đầu đáp lời Yuri. Khi quay lại, cô đột ngột đâm vào một thân cây khá lớn. Cô đau đến mức ôm đầu ngồi sụp xuống đất.
Đằng sau vọng đến tiếng cười ha hả của Kwon Than Củi. Jessica chửi thầm trong lòng. Cô quyết định, lãng phí thì lãng phí, cô sẽ coi khinh tên Than Củi đó đến cùng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét