Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Chap 5: Gia đình ấm áp

Buổi tối hôm đó, Jessica Jung trằn trọc cả đêm. Chuyện năm xưa ùa về trong trí óc cô, lại thêm vụ bị Changmin hãm hại và Kwon Đen đùa bỡn khiến cô càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng phiền não. Cuối cùng, cô quyết định tỉnh dậy thu dọn hành lý.T

Tổ chức khủng bố tinh thần có hỏa lực quá mạnh, quân ta không địch nổi nên đành phải tạm thời rút lui. Jessica quyết định không đi tìm việc, cũng không tiếp tục tìm phụ nữ. Gần đây chuyện gì cũng không thuận, cô nghĩ tốt nhất nên về với bố mẹ tìm bầu không khí ấm áp của gia đình, có thể giúp đổi vận may cũng nên. Bố mẹ Jessica sống ở Busan, cách Seoul nơi cô làm việc chỉ bốn tiếng đồng hồ ngồi xe, việc bắt xe buýt cũng rất tiện lợi. Đây cũng là một trong những lý do khiến bố mẹ Jessica đồng ý để cô con gái yêu ra ngoài gây dựng sự nghiệp, vì con gái vẫn ở trong phạm vi có thể kiểm soát.

Ngày hôm sau, khi Jessica tay xách túi hành lý xuất hiện ở cửa nhà, bà Jung giật bắn mình. Cô con gái yêu trở về mà không báo trước, hôm nay có phải ngày lễ tết, có xảy ra vụ tang hỉ gì đâu????

Bà Jung nhìn con gái một lượt từ đầu đến chân. Bắt gặp ánh mắt vô hồn, vẻ mặt đờ đẫn của con gái, bà lập tức đoán ra con gái xảy ra chuyện gì đó ở bên ngoài. Nhưng dù bà dò hỏi thế nào, Sica chỉ đáp "không có chuyện gì".

Bà Jung vội vàng gọi điện thoại cho ông Jung còn đang ở cơ quan. Hai ông bà thỏa thuận với nhau, con gái chắc có chuyện buồn, không thể để con gái buồn thêm. Hai ông bà nhất định sẽ cố nhịn, không ép hỏi con gái, đợi đến khi có cơ hội trò chuyện rồi tính sau. Nhân dịp con gái về nhà, ông bà sẽ thúc tiến việc tìm con rể. Con rể chỉ cần tìm người có chí tiến thủ, có thể giúp con gái chữa trị vết thương lòng và chăm sóc con gái nửa đời còn lại là được. (Hehe, hai bác Jung cũng biết Jessica chỉ để ý con gái mà thôi ^^)

Sau khi thương lượng, bà Jung cảm thấy yên lòng hẳn. Để chào đón con gái trở về và tạo bầu không khí vui vẻ, bà ra chợ mua nhiều thức ăn, chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn. Nào là sườn heo nướng, nào là gà rán, tobokki, canh kim chi, mực hấp, kimbap...

Sáu đĩa thức ăn một bát canh để đầy bàn ăn, khiến Sica mắt tròn mắt dẹt.

"Appa! Nhà mình trúng số à?"

"Không, nhưng vừa rồi suýt nữa appa cũng trúng số đấy".


"Suýt nữa là sao ạ?"


"À, tuần trước bố đột nhiên có linh cảm, nghĩ ra một dãy số. Đến khi mở thưởng, cả dãy số đều đúng hết, không sai một con số nào". Ông Jung nói với giọng đầy tự hào.


"Cả dãy số đều đúng, sao appa lại bảo là suýt trúng ạ?" Sica không khỏi giật mình. Bố cô cũng có lúc đoán trúng số độc đắc sao?

Ông Jung thở dài, tỏ ra tiếc rẻ: "Bố nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng đến lúc viết ra, bố cảm thấy có hai con số nên đổi lại. Đến lúc ra ngoài, bố lại sửa thêm hai con số khác. Tới điểm bán vé số, bố đối chiếu với người ta, sửa tiếp mấy số còn lại". Ông Jung tỏ ra đau khổ: "Cuối cùng bố chẳng trúng một số nào".


Jessica ngây người, thế này gọi là suýt trúng sao? Cô vỗ vai bố lên tiếng an ủi: "Không trúng thì thôi. Appa hãy giữ lấy phong độ".

Ông Jung nhăn mặt, có vẻ không cam tâm. Ông gắp hai cái cánh gà vào bát: "Ăn gì bổ nấy. Bố phải ăn nhiều cánh gà, để có thể bắt được tiền".  

Nhắc đến vụ mua vé số, ông Jung như gãi trúng chỗ ngứa, vừa gặm cánh gà vừa kể lể một hồi. Dưới gầm bàn, bà Jung đá chân ông. Ông Jung liền gắp thức ăn cho con gái và bắt đầu dò hỏi con gái lý do về nhà? Jessica vừa ăn cơm vừa nghĩ xem nên giải thích với bố mẹ thế nào. Bố mẹ cô không phải ngốc nghếch, cô đột nhiên bỏ về nhà, khó có thể tìm lý do thuận tai. Vì vậy cô khai thẳng cô bị mất việc. Tất nhiên, cô không nhắc đến quá trình cụ thể, mà chỉ bảo công ty có kẻ tiểu nhân, hại cô mất việc, còn bị đồng nghiệp chê cười là không có người yêu. Nghe đến đây, bà Jung vỗ đùi đánh đét: 

"Sooyeon! Chúng ta không thể chịu thua, con phải mau tìm bạn gái, dẫn đến công ty cho bọn họ thấy!".

"Đúng đấy, Sooyeon, con đừng buồn. Appa quen biết nhiều thanh nhiên trẻ tuổi lắm, appa sẽ giới thiệu cho con, con có thể chọn một người cả làng đều vui". Ông Jung không bỏ qua cơ hội thêm dầu vào lửa. 

Jessica cúi mặt chăm chú ăn cơm. Còn cả làng đều vui nữa, bố cô vận dụng thành ngữ ngày càng linh hoạt. Cô biết ngay mà, muốn tìm không khí gia đình ấm áp không phải là chuyện dễ dàng, chưa đâu vào đâu mà không khí gia đình cô đã nóng đến mức toàn thân cô đổ mồ hôi lạnh. O_o


"Bố mẹ! Con vẫn ổn, hai người không cần vội. Chỉ là bỗng dưng có thời gian rảnh rỗi, lâu lắm con không gặp bố mẹ nên mới về nhà ở vài ngày. Mấy hôm nữa con sẽ quay lại Seoul. Còn công việc và bạn gái, quyết tâm là sẽ tìm thấy thôi, không sao đâu ạ". 

Cô tần ngần vài giây rồi bổ sung thêm một câu: "Bố mẹ đừng sắp xếp buổi coi mắt ăn cơm đấy nhé. Con nói trước, con sẽ không đi đâu".

Ông bà Jung nghe xong liền đưa mắt nhìn nhau và không nhắc đến đến chuyện người yêu nữa. Buổi tối, hai ông bà lại đóng cửa phòng thương lượng. Con gái rượu ở ngoài chịu khổ cực, bây giờ về nhà, nhất định phải khiến con gái lấy lại tinh thần. Ông bà sẽ cố giữ con gái ở nhà thêm một thời gian, sau đó tìm một người tốt cho con gái. Gặp đúng đối tượng, con gái tự nhiên sẽ không đi nữa. Còn về lời cảnh cáo đừng sắp đặt ăn cơm coi mắt, đó là chuyện vặt dễ giải quyết.

"Ngày mai để em". Bà Jung vỗ ngực, mặt đầy vẻ tự tin.

Sáng ngày hôm sau, bà Jung lôi con gái ra khỏi giường từ sớm, bắt cô cùng bà đi tập Thái cực quyền. Bà phân tích, thanh niên cần phải thường xuyên vận động, vận động sẽ giúp tâm trạng tốt hơn. Sica thấy mẹ nói cũng có lý. Luyện tập quyền cước có thể gạt bỏ tâm trạng tồi tệ cũng không biết chừng, thế là cô lấy tinh thần, cùng mẹ ra khỏi cửa. 

Nào ngờ, môn thái cực quyền của bà Jung là hàng dỏm. Huấn luyện viên là một bà già múa may quay cuồng nhưng tự xưng quyền pháp "xuất quỷ nhập thần". Một đám các bà trung niên và cao tuổi đứng sau chân tay loạn xị ngậu theo. Sica đứng giữa bọn họ, như ngỗng lẫn vào đàn gà, vô cùng nổi bật. Những người qua lại trong công viên đều đưa mắt nhìn cô, miệng không khép nổi. Các bà già tập rất nhịp nhàng. Chỉ có Sica đứng như phỗng, chân tay lóng ngóng vụng về. Cô cũng muốn hòa nhập vào tập thể nhưng không biết múa thái cực quyền hàng dỏm, bảo cô phải làm sao đây? 

Ai có thể nói cho cô biết, tại sao những người già tập thái cực quyền trên tivi có thể ung dung tự tại như vậy, còn hoạt động của mẹ cô chân tay vung loạn xạ?

Không muốn trở thành tâm điểm, Jessica định kéo mẹ cô đi về. Nào ngờ khi đến gần, Sica nghe thấy mẹ cô nói chuyện với hai bà thím ở bên cạnh: "Sớm quá các cậu ấy không chịu thức dậy sao? Cũng phải thôi, thanh niên thường thích ngủ nướng. Chúng ta tìm cơ hội khác vậy".

Nghe câu này, Sica thấy hơi kỳ lạ. Lại thêm hai bà thím đưa mắt nhìn cô, khiến cô càng cảm có cảm giác bất an. Jessica nhanh chóng kéo bà Jung ra về. Cô thầm nhủ ngày mai sẽ không tập tành gì nữa. Bước đầu tiên thất bại nhưng bà Jung không nhụt chí. Bà lại đưa Sica đi chợ mua thức ăn. Jessica một tay xách túi rau, một tay xách túi cá, cùng bà Jung đi một vòng. Cuối cùng, họ dừng lại trước một quần thịt lợn. 


Jessica cảm thấy khó hiểu khi mẹ cô cứ lật đi lật lại từng miếng thịt mà không chịu mua miếng nào. Ngay sau đó có một bà thím mập mạp tóc uốn xoăn tít đi tới. Bà thím tươi cười nhìn bà Jung, quay sang đánh giá Jessica rồi gật đầu hài lòng. Bà Jung nói với vẻ mừng rỡ: 

"Chị Shinyoung cũng đi mua thức ăn à, trùng hợp thật đấy. Đây là Sooyeon, con gái em. Sooyeon, chào dì Shinyoung đi con".

Jessica lên tiếng chào hỏi. Khi thấy mẹ cô ngó nhìn về phía sau dì Shinyoung, Sica hiểu ra mẹ cô đang chơi trò gì. Quả nhiên có một cô gái trẻ tuổi cao cao gầy gầy đi tới. Cô gái này tóc ngắn cá tính, ngoại hình tương đối ổn, nhưng mặt thì nhăn nhó, thể hiện rõ thái độ không hài lòng với môi trường ở chợ.

"Mẹ, mẹ mua xong chưa. Mau đi thôi, ở đây bẩn kinh lên được". Cô gái vừa tiến lại gần vừa lên tiếng ca cẩm với dì Shinyoung. Dì Shinyouong kéo cô ta ra phía trước: "Đây là Amber nhà tôi. Hôm nay cháu nó tự nguyện đưa tôi đi chợ mua thức ăn". 

Bà Jung liền nói khách sáo vài câu, nào là khen Amber trẻ tuổi tài cao, nào là khen Amber hiếu thảo với mẹ...Cô gái tên Amber ấy gật đầu với mẹ con Jessica, rồi lại giục mẹ cô ta mua nhanh còn về. Dì Shinyouong vội lên tiếng: "Thanh niên các con đều không thích đi chợ. Vậy con và Sooyeon hãy đợi ở đây, mẹ và mẹ Sooyeon đi mua ít thức ăn, lát nữa quay về đón hai đứa".

Jessica tối sầm mặt, không phải đấy chứ? Vì cô nói sẽ không tham gia những cuộc ăn cơm coi mắt nên mẹ cô hẹn đi chợ coi mắt? Mẫu thân đại nhân của cô quả là tài giỏi, việc coi mắt cũng có thể biến tướng đến tận cửa hàng thịt lợn. 



O_o



Hai bà mẹ vui vẻ dắt tay nhau đi mất, để lại Jessica và cô gái tên Amber mặt đối mặt. Sau đó, Amber cười nhạt: 

"Tôi biết ngay mà, mẹ tôi hôm nay tự nhiên kêu chân đau, bắt tôi đưa đi chợ. Hóa ra là trò này". 

Cô ấy liếc Jessica, nói giọng coi thường: "Nghề nghiệp của cô không dễ kiếm đối tượng? Hẹn gặp ở nơi khác không xong nên phải bày trò ở chợ?".

Ngữ khí châm biếm của cô ta khiến Jessica hết sức phản cảm. Việc cô ta tự đề cao bản thân khiến cô càng ghét cô ta hơn. Cô cũng bị lừa đi coi mắt, cô ta dựa vào cái gì mà dám nói cô như vậy. Jessica ngẩng đầu nhìn qua cô ta rồi lại cúi xuống quần thịt trước mặt: 

"Cô sai rồi. Hẹn gặp ở đây không phải do nghề nghiệp của tôi không tốt, mà là tôi cố ý đến đây để so sánh...". Sica kéo dài giọng nói, khiến Amber cảm thấy rất hiếu kỳ về câu nói tiếp theo của cô. Sica liền chỉ tay vào cái đầu heo, nói lớn tiếng: "Để so sánh xem, nếu người tôi gặp không bằng cái thủ lợn kia, thì tôi thà mua cái thủ lợn còn hơn".

Nói xong, Jessica hét với bà chủ hàng thịt: "Bà chủ, tôi mua cái thủ lợn này".


Buổi tối, cả nhà mở tiệc đầu lợn. Ăn cơm xong, ông bà Jung lại kéo nhau vào phòng thầm thầm thì thì. Kế hoạch ngày hôm nay coi như thất bại. Buổi coi mắt đầu tiên ở sân tập thể dục đối tượng không xuất hiện, buổi coi mắt thứ hai ở chợ kết thúc trong không khí không mấy vui vẻ, xem ra việc tìm con rể không dễ dàng. Hai ông bà than thở xong liền động viên nhau. Ông Jung vỗ ngực: 

"Ngày mai để anh". (Chúa ơi! Giờ tới chú Jung cũng ra tay)


Ngày hôm sau, Jessica nhất định không ra khỏi cửa. Cô ở nhà hết ngủ lại ăn, hết ăn lại ngủ. Bà Jung ngoài việc đi chợ mua rau, thời gian còn lại ở nhà cùng con gái. Sica cảm thấy yên tâm. Cô trốn ở trong nhà, chắc sẽ không xảy ra sự cố nguy hiểm gì. Đến bữa tối, ông Jung vẫn chưa về. Bà Jung gọi con gái xuống bếp ăn cơm, nói hôm nay ông Jung đi uống rượu không về nhà dùng bữa. 

Ăn cơm xong, Jessica xem tivi một lúc rồi cầm quyển tạp chí đi vào nhà vệ sinh. Ngồi xuống bồn cầu, cô đột nhiên nghĩ đến Changmin. Hắn ta nói có người hãm hại hắn nên hắn mới kéo cô xuống bùn. Như vậy là có người chụp trộm tấm ảnh đó, với mục đích gây ra tin đồn không hay cho Changmin. Nhưng tại sao Changmin lại nói cô là bạn gái của hắn? Lẽ nào Changmin sợ vụ này ảnh hưởng không tốt, công ty sẽ đuổi việc hắn nên tìm một tấm đệm thay thế? Nếu cả hai người phạm lỗi, công ty sẽ chỉ đuổi việc một người, còn một người chỉ bị cảnh cáo răn đe. 

Jessica cô đối với công ty không có cũng không sao, người ở lại tất nhiên là Changmin. Cô càng nghĩ càng thấy tức giận. Đúng lúc này, Jessica nghe thấy tiếng cửa nhà lạch cạch mở ra và tiếng bố cô vọng vào: 


"Sooyeon! Sooyeon ơi, con mau ra đây đi...".


"Con không ra được, con đang ở trong nhà vệ sinh". Jessica cao giọng trả lời. Cô nghĩ thầm, bố cô lại say rượu rồi. Mỗi lần say rượu là ông Jung hay la hét ầm ĩ cả nhà. 

Quả nhiên ông Jung lại hét lớn: "Mau ra ngoài đi, con ở trong nhà vệ sinh làm gì?"


Ôi trời trời! Ở trong nhà vệ sinh còn có thể làm gì? T_T


Jessica đáp lại không một chút khách khí: "Con đi ị!".


(O_O HẢ? Có cần vậy không Mều??? Lạy chúa! MẤT HÌNH TƯỢNG QUÁ ĐI >_<)



"À à...thế thì con cứ đi đi". Ông Jung lại cất cao giọng nói: "Con gái chú đang đi ị, cháu đợi một lát nhé. Mình ơi xem này, Jungie là đối tượng tôi dẫn về coi mặt Sooyeon đấy".


Jessica toàn thân run lẩy bẩy, suýt nữa đổ người xuống hố xí.


Chuyện....Chuyện gì đang xảy ra? Đối tượng gì chứ ?  



Cô vừa hét vọng ra cô đang đi đại tiện, là cô nói đúng không? Sau đó, ông bố sáng suốt của cô nhấn mạnh, con gái chú đang đi ị, cháu đợi một lát đúng không? đúng không?


Jessica cảm thấy mây đen kéo đến che phủ trên đầu cô. T_T Ông trời quả nhiên muốn cô chết trong nhà vệ sinh mà. Cô còn có thể thò mặt ra gặp thiên hạ hay không?




=))))))))))



(Cho nên mới nói, Sica ơi, chị nên suy nghĩ kỹ trước khi phát ngôn nhé)

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

Chap 4: Thú vị tương đầu



Jessica cám ơn đồng nghiệp đã báo tin. Không để ý đến câu nói vừa ngạc nhiên vừa nghi hoặc vừa phấn khích của đồng nghiệp: "Hai người có Man đầu từ bao giờ thế?", cô ba chân bốn cẳng đến công ty với tốc độ tên lửa.

Cô nhân viên ở quầy tiếp tân mắt sáng ngời  khi nhìn thấy Jessica, hạ giọng nói nhỏ: "Jess, bạn gái cô vừa đến đây đó".


Jessica rùng mình. Đúng là tai bay vạ gió, sao ai cũng biết thế này ? O_o

"Changmin đang ở đâu?"

Ừ! Jessica cho rằng câu hỏi của cô rất có trình độ, vừa không thừa nhận bạn gái gì đó, vừa có thể dòi hỏi xem cô ta đang ở đâu. Bây giờ, việc cần kíp trước mắt là phải đi rước mầm mống gây họa đó, trước khi cô ta gây chuyện. 

Câu trả lời của cô tiếp tân cũng tương đối có trình độ: "Changmin và bạn gái cô đang ở cùng nhau".

Jessica hơi lên giọng: "Họ ở đâu?". Cô nghiến răng, không thèm giữ vẻ khách sáo lịch sự nữa.

"Trong văn phòng của Changmin sshi".

Jessica ngẩng đầu, sải bước đi lên văn phòng của Changmin. Mới đi vài bước, cô không nhịn được quay đầu giải thích: "Cô ta là đồ giả mạo, tôi không quen biết cô ta".

Cô tiếp tân mỉm cười: "Tôi biết rồi, cô mau đi đi".

Nhìn vẻ mặt cô tiếp tân, Jessica càng thấy ấm ức: "Tôi thật sự không quen biết cô ta mà >_<". Nụ cười trên môi cô tiếp tân nở rộng hơn. Nghe chừng giải thích không thông, Sica liền quay người lao về phía có hai mầm họa. 

Khi Sica vừa khuất bóng, cô tiếp tân liền bấm điện thoại: "Tất cả chú ý, nhân vật nữ chính đến rồi. Mọi người xem có chuyện gì hay ho nhất định phải cho tôi biết đấy. Tôi nói cho mọi người nghe, bây giờ tôi mới phát hiện hóa ra Jessica vô cùng đáng yêu, bạn trai cô ấy nói là không thân, bạn gái bảo không quen biết. Mọi người không được chứng kiến vẻ mặt vừa rồi của Sica, ngượng ngùng lắm cơ...".

(Đám nhân viên này thật nhiều chuyện)


May mà Sica không nghe thấy những lời nói của cô tiếp tân, nếu không cô sẽ thổ huyết ngay tại chỗ. Cô đi thẳng đến văn phòng của Changmin. Từ ngoài nhìn vào, cô thấy Yuri đang ngồi ở bên trong, trò chuyện vui vẻ với Changmin. Bây giờ là gần cuối giờ chiều. Ánh nắng mặt trời dịu dàng chiếu qua cửa sổ lớn vào trong văn phòng, hắt đúng lên người Yuri và Changmin. Người đàn ông cao to anh tuấn, cô gái xinh đẹp diễm lệ. Hai người chăm chú nói chuyện trong không khí ôn hòa. Dưới ánh nắng phản chiếu, họ tạo thành một bức tranh đẹp mắt. 

Chỉ có điều, đôi nam thanh nữ tú...Đều là kẻ tiểu nhân ti tiện vô liêm sỉ.


Jessica nghiến răng nghiến lợi, hận đến mức không thể cầm thùng rác trong văn phòng chụp lên đầu họ. Cô không biết cái tên Kwon Đen đến đây làm gì, cũng không rõ hai người nói chuyện gì. Cô thậm chí còn lúng ta lúng túng, không biết nên cư xử như thế nào trong tình huống này. Sica nhìn ngang nhìn ngửa, chỉ thấy mọi người trong công ty đều thò đầu quan sát cô. Cô nghĩ, bây giờ xông vào mắng chửi cũng không phải là thượng sách. Vì vậy cô đứng nguyên tại chỗ, im lặng nhìn hai người trong văn phòng. Dĩ bất biến ứng vạn biến, theo dõi tình hình tìm ra đối sách rồi tính sau. 

Jessica không động đậy, mọi người ở xung quanh bắt đầu hành động. Có người cầm điện thoại: 

"Alo! Tình hình hơi phức tạp. Nữ chính đứng yên bất động, chỉ trừng mắt nhìn đôi ở bên trong. Mà đôi đó cũng buồn cười thật, nói chuyện mãi không chịu ra ngoài. Hihi, không rõ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Có tình hình mới em sẽ báo cho chị biết".

"Thật đó, thật đó, anh không lừa em đâu. Lần đầu tiên anh gặp chuyện một người đàn ông và một người phụ nữ tranh cướp một người phụ nữ. Chưa, chưa...bây giờ vẫn chưa động thủ...Anh đợi xem thế nào...".

Trong bầu không khí kỳ lạ và căng thẳng, thính lực của Jessica tăng lên đến 200%. Cô gần như nghe thấy hết mọi lời bàn tán thì thầm to nhỏ của đồng nghiệp cũ. Sica than thầm, cô muốn lặng lẽ giải quyết, nhưng bọn họ không chịu cho cô cơ hội. 

Jessica sải bước rộng về phía đôi nam nữ trong phòng. Cô ưỡn ngực ngẩng cao đầu rất có khí thế. 

Khi cô đẩy cánh cửa kính bước vào, đôi nam thanh nữ tú ở bên trong đồng thời quay đầu. Nhìn thấy cô, họ đều nở nụ cười mê hồn, đồng thanh lên tiếng: "Em yêu, đến rồi à!".


O_O




Hai giọng nói ngọt ngào, mang âm hưởng từ tính và đầy nhiệt tình, khiến khí thế của Jessica hạ đi một nửa. Cô đứng ngây người ở cửa ra vào, không dám quay đầu xem phản ứng của đồng nghiệp ở bên ngoài. Sau đó, cô nhanh chóng thay đổi chiến lược, xông đến lôi Yuri đi ra ngoài. 


Càng nói càng sai. Thời buổi này, trí tưởng tượng của con người bay tận lên vũ trụ. Bất kể cô giải thích thế nào cũng sẽ diễn biến thành tình tiết cô không thể ngờ tới. Vì vậy, Jessica quyết định giữ im lặng, cô dẫn cô gái này đi là được rồi. 

Sica thực hiện phương châm "im lặng là vàng", nhưng tên Kwon ấy không như vậy. Cô ta vừa bị Sica kéo đi, vừa quay đầu nói với Changmin bằng một giọng ngạo mạn: "Anh thấy chưa, người cô ấy chọn là tôi".

Jessica suýt tắt thở khi nghe câu này. Cô buông tay Yuri, quay lại nhìn cô ta bằng ánh mắt hung dữ: "Cô vui lắm phải không?"

Yuri giơ hai tay đầu hàng, miệng dỗ ngọt Jessica: "Được rồi, đừng giận nữa mà. Tôi nghe nói cô bị ức hiếp nên đến xem ngọn nguồn là thế nào. Không báo trước với cô là tôi không đúng". Nói xong, Yuri tiến lại gần Jessica, cúi đầu nói nhỏ vào tai cô: "Tôi đã mất công đến đây thì cô hãy lợi dụng tôi trước đi, nhanh lên".

Jessica trừng mắt nhìn Yuri.


Lợi dụng cái đầu cô đấy


Cô hạ giọng cảnh cáo cô ta: "Kwon Than Củi! Cô hãy nghe cho rõ. Chuyện này đối với cô có thể thú vị, nhưng tôi thì không. Nếu cô còn làm bừa nữa, tôi sẽ úp cái thùng rác lên đầu cô đó".

Yuri mỉm cười, gương mặt biểu lộ vẻ bất lực. Cô phất tay nói: "Tôi biết rồi, cô đừng giận nữa".

Hai người đứng gần nhau, lại ghé sát tai thì thầm to nhỏ. Trong con mắt của những người xung quanh, họ quả nhiên là một đôi tình nhân thân mật. Một đồng nghiệp nam ở bên cạnh đột nhiên cất giọng châm biếm: 

"Bình thường nhìn có vẻ tử tế, không ngờ lại là loại người đó, nam nữ đều không tha, thối đến thế là cùng".

Cả Jessica và Yuri đều nghe rõ câu nói vừa rồi. Sica cứng đờ người, hai tay cuộn chặt nắm đấm. Cô cố gắng kiềm chế để không quay sang nhìn người đó. Cô chỉ mở to mắt nhìn thẳng về phía trước, phía trước chính là gương mặt của Yuri.

Yuri thu lại nụ cười, quay đầu nhìn người vừa lên tiếng. Jessica đỏ bừng mặt. Nghe những lời nhục mạ, cô tức đến mức nhất thời không biết phản ứng thế nào.

Giờ cô cảm thấy rất hối hận, lẽ ra cô không nên đến công ty cũ. Lần này còn bị lăng nhục hơn cả lần trước, tại sao cô lại ngốc nghếch quay về nơi này. Bọn họ ở đây thích kiếm chuyện làm trò vui. Dù sao cô cũng thôi việc rồi, tự nhiên lại đến đây để nghe những lời nhục mạ như thế này.

Bỗng Yuri nắm tay Jessica, kéo cô đi ra ngoài. Sica cúi gằm mặt không phản kháng. Cô cố tình nấp sau thân hình cao lớn của cô gái kia. Jessica thầm nhủ cô sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa. 

Yuri đột nhiên dừng lại, Jessica cũng dừng bước theo cô ta. Cô ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện hai người đứng ngay bên cạnh đồng nghiệp nam vừa nói lời nhục mạ cô. Người này ở công ty hay ăn nói bừa bãi nên không ai thích hắn.

Rồi Yuri đột ngột cầm thùng đựng rác bên cạnh chỗ ngồi người đàn ông chụp lên đầu anh ta. Mọi người há hốc miệng, Sica sững sờ. Cô còn chưa kịp phản ứng, Yuri đã nhét một thùng rác khác vào tay cô và nói lớn tiếng: 

"Em yêu, lên đi!"



Jessica kích động, cầm thùng rác xông lên rất nhanh, chụp mạnh lên đầu người đàn ông. Người đàn ông bị một thùng đựng rác úp vào đầu, còn chưa kịp gỡ xuống đã bị cái thứ hai chụp lên. Jessica mắng xối xả: "Anh mới là đồ thối tha, thối không chịu được".

Kwon Than Củi vỗ tay khen ngợi Sica. Hành động xong, cô ấy kéo Sica đi ra ngoài, đồng thời lên tiếng: "Được rồi, cần giải thích cũng đã giải thích rõ, chúng ta đi thôi".


Đánh người gọi là giải thích rõ? Nhưng lập luận này khiến Jessica cảm thấy hài lòng. Làm người quả nhiên không thể quá nhu nhược, đối với kẻ tiện nhân cần phải  sử dụng bạo lực. Bọn họ mới bước được hai bước, đằng sau có tiếng chửi mắng. Người đàn ông đê tiện đã tháo thùng rác ra khỏi đầu, vừa xông về phía Sica vừa lớn tiếng chửi rủa. Yuri lập tức quay người, đẩy mạnh người đàn ông bắn sang một bên: "Muốn đánh nhau hả? Anh thử động thủ đi!".


Yuri tiến thêm một bước, lạnh lùng nhìn người đàn ông đê tiện. Cô có thân hình cao lớn, ánh mắt sắc bén, dáng vẻ hùng dũng như sắp tham chiến đến nơi. Trong con mắt của Sica, cô gái chân bó bột ngồi xe đột nhiên biến thành nữ tử hán lúc nào không hay. Được sự cổ vũ của Yuri, Jessica ở đằng sau lưng cũng xắn hai tay áo.

Người đàn ông đê tiện chùn bước khi chứng kiến cảnh song nữ hung hăng trước mặt. Hơn nữa, trong chuyện này hắn là người sai trước tiên, nếu đánh nhau thật không biết hậu quả sẽ thế nào. Chính vì vậy, hắn chùn bước không dám động thủ. Lúc này, nhân viên công ty tụ tập thành vòng trong vòng ngoài. Không ai xông vào can ngăn mà chỉ đứng ngoài xem trò vui. Đến Changmin cũng xuất hiện ở cửa văn phòng, lặng lẽ đứng nhìn.

Yuri và Sica gây chuyện ầm ĩ ở công ty, cuối cùng kinh động đến lãnh đạo cao cấp. Giám đốc đầu hói đi đến: "Mọi người tụ tập ở đây làm gì? Hết chuyện để làm rồi à?"

Kwon Than Củi cất cao giọng đáp lời: "Đúng rồi đó lãnh đạo, bọn họ nhàn rỗi quá đi".

Sica giật mình. Cô gái này lại biến thành ảnh đế rồi, nguy hiểm quá!

Cô sợ Yuri gây chuyện, cô lập tức kéo cô ta chạy ra ngoài. Yuri vừa chạy vừa quay đầu hét: "Lãnh đạo, bọn họ hư quá, hãy trừ lương bọn họ. Nhất định ông phải trừ lương đấy".

Jessica tối sầm mặt, dùng hết sức lôi Yuri vào thang máy. Khi cửa thang máy đóng lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

"Cô chạy làm gì? Chẳng phải cô muốn đến đây đòi lại công bằng, chứng minh bản thân trong sạch sao?"


Sica trừng mắt nhìn Yuri. Nếu không phải cô ta đến gây chuyện, cô sẽ không trở thành tâm điểm bàn tán một lần nữa. Sica quay đầu nhìn con số chạy trên cửa thang máy, trong lòng thầm tính bước tiếp theo nên làm gì.

"Được rồi, tôi xin lỗi. Tại tôi hiếu kỳ không biết vụ này cụ thể là thế nào nên mới tìm đến. Tôi không ngờ cô cũng tới, khiến cô rơi vào tình huống khó xử. Cho tôi xin lỗi". Yuri nói nghiêm túc, nhưng Jessica cảm thấy cô ta không một chút thành ý.

Thang máy vừa mở cửa, Jessica lập tức đi ra ngoài. Yuri đuổi theo cô, cô ấy còn chưa mở miệng, Sica đã quay đầu hỏi: "Chân bó bột của cô đâu? Cô không phải ngồi xe lăn một tháng sao?".

Yuri sững người trong một vài giây rồi nở nụ cười nửa miệng: "Khả năng hồi phục của tôi vượt quá sức tưởng tượng của bác sỹ".

"Đồ lừa đảo". Jessica định mắng cô ta, trong đầu cô đột nhiên lóe một ý nghĩ: "Cô lừa tôi đúng không? Chân bó bột đều là giả? Báo cáo nghiệm thương với hóa đơn viện phí gì đó cũng là giả nốt?"

"Cô sử dụng bạo lực khiến chân tôi bị thương tuyệt đối là sự thật".

"Chuyện này rốt cuộc là thế nào?" Đỉnh đầu Jessica bắt đầu bốc hỏa.

"Bác sỹ Nắng là bạn học của tôi. Thấy chân tôi bị trật khớp, cậu ta có lòng tốt bắt tôi kiểm tra tỉ mỉ toàn thân. Sau đó, cậu ta đem thạch cao bó vào chân tôi rồi kê đơn thuốc đắt tiền nhất. Cậu ta rõ ràng muốn hút hết nước mỡ của tôi mà".

"Cô ta có thù oán với cô hả?"

"Đó là bạn thân của tôi, chỉ là cách thể hiện tình bạn hơi đặc biệt một chút".


Jessica thật sự muốn gầm lên: "Cô chỉ bị trật khớp chân, tại sao còn đưa cảnh sát đến nhà bắt tôi?"

"À, Choi Sò cũng là bạn học của tôi. Tôi nhờ cậu ấy tìm cô. Sau khi tìm thấy cô, tôi muốn đi đón Hani về. Nhưng chân tôi bị bó bột không tiện di chuyển, cần có một người giúp đỡ mới được". Yuri trả lời rất thành khẩn: "Cảnh sát vì nhân dân phục vụ. Nhân dân chân bị bó bột, cảnh sát đẩy xe lăn cũng là chuyện nên làm".

"Nên cái đầu cô đấy. Mấy người khác cô thích giỡn chơi thì về nhà mà chơi, tại sao lại vô vị đến mức đi lừa đảo dọa nạt quần chúng vô tội". 


Cô ta đúng là đồ khốn mà, Jessica tức đến mức bốc khói trên đỉnh đầu.


"Sao có thể nói là lừa đảo dọa nạt?", Kwon Đen ôm ngực, ra vẻ bị tổn thương nặng nề: "Cô xúc phạm khiếu hài hước của tôi quá".

"Không, tôi đang coi khinh hành vi của cô". Jessica nghiến răng ken két. Cô không thèm nhìn Yuri, ngẩng đầu bước đi, vừa đi cô vừa lẩm bẩm: "Tên này chẳng ra gì, mình không nên phí công khinh thường làm chi".

Yuri đứng nhìn theo bóng lưng cô, miệng hét lớn: 

"Sica, tôi và cô khá tâm đầu ý hợp, chúng ta làm bạn nhé".


"Cút!". Jessica hùng hổ bước đi. Lãng phí là phạm tội,  cô không còn nhiều sự khinh thường, không thể lãng phí với tên đáng ghét kia. Sica sải bước dài, vừa đi vừa ngoảnh đầu đáp lời Yuri. Khi quay lại, cô đột ngột đâm vào một thân cây khá lớn. Cô đau đến mức ôm đầu ngồi sụp xuống đất.

Đằng sau vọng đến tiếng cười ha hả của Kwon Than Củi. Jessica chửi thầm trong lòng. Cô quyết định, lãng phí thì lãng phí, cô sẽ coi khinh tên Than Củi đó đến cùng.

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

Chap 3: Không đánh, không quen biết

Cô cảnh sát và cô gái ngồi xe lăn đi vào nhà. Jessica không dám ngăn cản, vì cô gái chân bó bột nói Jessica muốn thương lượng ở đây hay đi đồn cảnh sát đều không thành vấn đề. 

Mà ai muốn đi đồn cảnh sát uống trà cơ chứ? Jessica tất nhiên chọn nhà mình làm nơi đàm phán.


"Cho tôi xem giấy tờ tùy thân của các cô". Mặc dù trong lòng rất bối rối nhưng Sica vẫn giả bộ bình tĩnh, dùng chiêu áp chế người trước.


Cô gái ngồi xe lăn rút chứng minh thư ném lên bàn uống trà. Cô cảnh sát cũng đưa thẻ công tác cho Sica. Hóa ra, cô gái ngồi xe lăn tên Kwon Yuri, còn cô cảnh sát tóc ngắn ấy là Choi Sooyoung. Jessica trả lại giấy tờ cho hai người, quay sang hỏi Yuri bằng giọng vô cảm: "Cô có chứng cứ gì?"


Thật ra lúc vừa ngồi xuống, Jessica đã quan sát kỹ Yuri. Cô ta có gương mặt khôi ngô sáng sủa, bề ngoài có vẻ đàng hoàng. Tuy ngồi trên xe lăn nhưng có thể thấy cô ta có thân hình cao ráo. Trong đầu Jessica bỗng hiện ra hình ảnh tối qua cô xông đến vuốt má Yuri, sau đó đạp cô ta hai phát rồi ôm chó chạy mất. Hóa ra khi uống say, ký ức cũng trở nên hỗn loạn. Cô sớm không nhớ ra, muộn không nhớ ra, đợi đến lúc người ta đến nhà tính sổ mới nhớ lại, cô phải làm thế nào bây giờ?


"Còn đòi chứng cứ cơ đấy? Có phải cô muốn trở mặt phủ nhận việc cô làm? Vậy tại sao Hani của tôi lại ở nhà cô?" Kwon Yuri bắt đầu chất vấn.


Jessica nhìn xuống con Hani đang vui vẻ nghịch đuôi của nó, cô giả bộ hồ đồ:


"Tôi làm sao biết chứ? Tôi uống rượu say, tỉnh lại thấy nó đang ở trong nhà tôi. Có lẽ tối qua tôi gặp nó lang thang ở trong sân, thương tình nên mới mang nó về. Còn nữa, cô có chứng cứ gì chứng minh đó là chó của cô. Cô gọi nó Hani là được sao? Tôi gọi nó là Bánh bao nó cũng nghe tôi đấy?".


Hani nghe có người nhắc đến tên mình, nó ngẩng đầu nhìn bọn họ. Jessica cũng làm động tác giơ tay khoa trương như Yuri: "Bánh bao, bánh bao, lại đây!".


Hani thấy Jessica nhắc đến từ bánh bao, liền vẫy đuôi chạy đến chỗ cô rồi nhiệt tình ngồi xuống bên chân cô chờ đợi. Jessica hất cằm, đắc ý nhìn cô gái da ngăm. Nhưng cái tên đen thui ấy chỉ cười nhạt: 


"Chó nhà tôi không biết lễ tiết, cô đắc ý gì chứ?"


Sica lên tiếng: "Cô không có chứng cứ, đưa cảnh sát đến đây cũng vô dụng thôi". Cô giơ cánh tay ra trước mặt hai người: "Cô cảnh sát xem đi. Cô cao to hơn tôi, tay tôi gầy guộc thế này mà có thể cướp chó của cô ta, đánh cô ta đến mức ngồi xe lăn, đúng là chỉ có ma nó tin".


"Hừ. Ghê gớm thật, còn suy luận logic nữa cơ đấy". Yuri đặt tay lên ngực, mặt tỏ ra rất đau khổ. Sau đó, cô lấy lại bộ dạng nghiêm chỉnh, không biết lôi từ đâu ra một cái túi da bò: "Muốn chứng cứ phải không? Chứng cứ thì chứng cứ, cô xem đi".


Yuri rút từ trong cái túi một tập giấy tờ: "Tối qua cô xông đến sờ mặt tôi. Tôi bảo cô đừng có làm loạn nhưng cô không nghe. Sau đó, cô nổi giận đạp tôi, khiến tôi bị ngã đập vào cầu thang, chân bị trật khớp. Cô ôm Hani nhà tôi chạy đi. Đúng lúc có một chiếc taxi đi tới, cô nhảy lên xe rồi chuồn mất. Tôi không đuổi kịp nhưng đã ghi lại biển số xe taxi".


Yuri bày ra từng tờ giấy: "Cảnh sát Choi Sò.....à, ý tôi là cô police Choi Sooyoung đây đã giúp tôi liên hệ với tài xế taxi. Anh ta có ấn tượng rất sâu sắc với người phụ nữ uống rượu say điên điên ôm một con chó. Vì vậy, anh ta nói cho chúng tôi biết nơi cô xuống xe. Chúng tôi tìm đến khu chung cư này, lại đi hỏi bảo vệ nên đã tìm ra cô. Cô xem đi, đây là chứng cứ của tài xế taxi. Sợ cô không nhận tội, tôi còn lưu lại số điện thoại của nhân chứng có mặt ở hiện trường. Đây là lời khai của ba nhân chứng, chứng minh cô sử dụng bạo lực với tôi rồi cướp chó của tôi".


Jessica ngây người. 


Không phải đấy chứ, làm gì có chuyện chu toàn đến vậy. Trong thời gian ngắn mà cô ta còn thu thập được cả lời khai của nhân chứng? 


Yuri nói tiếp: "Đây là bản nghiệm thương của bệnh viện. Cô ra tay khá nặng, khiến tôi bị rạn xương cổ chân, đứt dây chằng. Tôi phải ngồi xe lăn ít nhất một tháng. Còn đây là hóa đơn khám chữa bệnh của bệnh viện".


Jessica nhìn trừng trừng vào năm chữ số tiền viện phí. Bệnh viện gì mà chặt chém ghê thế, không phải hắc điếm ăn thịt người đấy chứ? >_< 


Yuri vẫn còn chưa nói xong, nhân đà thắng lợi tiếp tục truy kích: "Cô vừa để lộ chân tướng rồi. Cô nói cô đánh tôi đến mức ngồi xe lăn. Xin hỏi, sao cô biết tôi trước khi gặp cô, tôi không phải ngồi xe lăn. Tôi nói cô đánh tôi, chứ có nói tôi bị ngồi xe lăn là do cô đâu?".


Jessica ngẩng đầu nhìn cô ta, nói chậm rãi: "Cô nghĩ ngợi nhiều rồi. Đây là tôi suy đoán hợp tình hợp lý. Bất cứ người nào thấy một người bị thương đổ tội mình đánh người ta, cũng đều cho rằng, vết thương người ta nói đến là vết thương hiện có trên người. Chỉ có kẻ ngốc mới không suy đoán ra điều đó".


Còn dám cạnh khóe mình nữa? Yuri hơi khép mi mắt, nhìn thẳng vào mắt cô nàng tóc nâu.


(Xin lỗi nha mấy bồ, tui chỉ thích Jessica tóc nâu thôi ^^)


Sica mặc dù nơm nớp nhưng vẫn không muốn yếu thế, mở to mắt nhìn lại Yuri. Hai người cô nhìn tôi, tôi nhìn cô một lúc. Cuối cùng Yuri mỉm cười: "Cô thú vị thật đấy. Tôi thích những người thú vị".


Yuri vỗ nhẹ lên tập giấy tờ và hóa đơn viện phí: "Tóm lại, cô phải bồi thường tiền viện phí và phí tổn thất tinh thần cho tôi. Nếu không, cảnh sát Choi sẽ bắt cô vào nhà đá".


Lúc này, Jessica mới nhớ đến cô nàng cảnh sát ngồi bên cạnh. Nãy giờ hai người dân thường hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của cô cảnh sát, cô ta từ đầu đến cuối chưa nói một lời nào. Khi Yuri gọi đến tên cô ta, Sooyoung mới mở miệng: (công nhận đầu tiên mới thấy Choi Thiếu Gia trầm tính)

 "Vụ này chứng cứ rành rành. Nếu hai bên không thể hòa giải, cô Kwon cứ quyết tâm kiện cô, tôi chỉ còn cách bắt giữ cô theo luật".

Oh man!

Thật hay đùa đấy?

Jessica rà soát lại một lượt tình hình. Về lý mà nói, cô là người sai trong chuyện này. Hơn nữa, người ta chuẩn bị đầy đủ chứng cứ mới tìm đến đây, cô không hòa giải không được. Nhưng tiền viện phí tận năm chữ số thì cao quá. Mà Jessica không có tiền, lại vừa thất nghiệp. Cô quả thực không đền nổi. Nghĩ đến đây, Sica đột nhiên thấy hận Changmin. Mọi sự đều là lỗi của hắn ta. Nếu hắn không hãm hại cô thì cô sẽ không bị thất nghiệp. Không bị thất nghiệp cô đã không đi uống rượu say.  Không uống rượu say thì không đến nỗi lên cơn điên. Đúng rồi, là Changmin gọi điện thoại bảo cô đi tìm phụ nữ. Tất cả đều do hắn ta gây nên. Sao vận đen cứ đeo bám cô mãi thế? Jessica liếc Yuri, rồi lại đưa mắt qua cảnh sát Choi. 

Không được, cô phải nghĩ cách, cô thật sự không có khả năng đền khoản tiền trên trời đó.

T_T


Jessica dùng hết sức bóp đùi mình. Sau đó cô mím môi, chớp chớp mắt. Cảm giác đôi mắt hơi ươn ướt, cô bắt đầu sụt sùi:

"Tối qua tôi uống rượu say quá, không nhớ đã xảy ra chuyện gì. Những lời cô Kwon nói, tôi thật sự chẳng có ấn tượng một chút nào. Nếu đúng là lỗi của tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm. Nhắc đến mới nói, thật ra tôi cũng là người rất đáng thương. Trước đây, tôi bị người ta vu oan nên phải rời khỏi quê nhà, một thân một mình đến Seoul sinh sống và làm việc. Kết quả, ngày hôm qua là một ngày u ám nhất trong cuộc đời tôi. Tôi lại bị hãm hại, bị mất đi công việc. Ở công ty trước đó, tôi cũng bị cấp trên hãm hại, chịu nỗi oan ức không biết bày tỏ cùng ai. Nhân tiện cảnh sát Choi có mặt ở đây, tôi muốn hỏi cô, vụ tôi bị đồng nghiệp hại có thể lập án không?".

Sooyoung cứng họng. Cô gái này chuyển đề tài nhanh quá. Jessica được đà, kể hết câu chuyện xảy ra trong ngày hôm qua, tất nhiên là có thêm mắm thêm muối. Ngoài ra, Jessica còn kể lể, cô một mình đến Seoul lập nghiệp khổ cực như thế nào, không có bạn bè, không có người thân chăm sóc...vậy mà công ty vô tình vô nghĩa nghe lời xằng bậy đuổi việc cô. Người đàn ông vu khống cô xấu xa đến mức nào, đồng nghiệp khinh bỉ châm chọc cô ra sao. Jessica nói một hồi tự nhiên cảm thấy tình cảnh của mình quá bi đát, thế là hai hàng lệ nửa thật nửa giả chảy dài trên má cô. Sica nói xong, nghiêm túc hỏi Sooyoung: 

"Cô cảnh sát! Chuyện tôi vừa kể, cảnh sát liệu có quản không?"

Sooyoung tối sầm mặt. Người phụ nữ này không biết nói thật hay giả, nhưng cảm giác giọng điệu rất giống người nào đó. Cô ta liền liếc nhìn Yuri. Trong lúc Sooyoung còn chưa biết trả lời thế nào, Yuri mở miệng: "Cô có chứng cứ không?"

Jessica cầm túi, lấy ra hai tấm danh thiếp của cô và Changmin. 


Cô xem đi! Đây là công ty của chúng tôi, còn đây là người đàn ông đã hại tôi. Cô cứ đến công ty hỏi là biết ngay, ở đó có rất nhiều nhân chứng. Hôm qua vì bị đả kích nặng nề nên tôi mới đi uống rượu. Trước đây, tôi chưa bao giờ uống say như vậy. Người đàn ông xấu xa đó gọi điện đến cho tôi, kích động tôi trong lúc tôi say rượu. Hắn ta nói sẽ không giúp tôi đính chính sự thật. Nếu tôi có bản lĩnh hãy đưa phụ nữ đến công ty, để chứng tỏ cho mọi người thấy tôi thích phụ nữ chứ không phải là đàn ông. Vì tôi nhất thời xúc động mới gây ra chuyện này".

Yuri cầm tấm danh thiếp xem xét kỹ lưỡng, rồi cô ta lại đóng kịch: "Cô đáng thương quá, đáng thương y như tôi vậy".

Giọng cô ta nghèn nghẹn khiến Sooyoung không nói được một lời nào. Jessica vốn mừng thầm khi thấy thái độ của cô cảnh sát có vẻ mềm hẳn đi. Nhưng người ở bị hại ở bên cạnh vừa lên tiếng, cả cục diện dường như lại thay đổi. Jessica liền trừng mắt với Yuri. Kẻ thối tha này quả là đáng ghét. Cô còn đang chửi thầm Yuri thì cô ta đột nhiên phất tay nói với Sooyoung: 

"Cảnh sát Choi, tôi không kiện cô ấy nữa".

O_O


Jessica ngây người, không dám tin lời Yuri. Cô ta dễ tính vậy sao? 

Ngay sau đó, Kwon Than Củi chỉ vào tờ hóa đơn viện phí: 

"Dù sao cô cũng thiếu tôi con số này. Nếu cô quịt nợ, tôi sẽ lại đi kiện".

Jessica nghiến răng ken két. Nhưng cái tên Đen ngồi xe lăn ấy vẫn chưa kết thúc, cô ta chớp chớp mắt:
"Vụ việc của cô hay thật đấy. Lần đầu tiên tôi nghe nói xảy ra chuyện như vậy. Hay là để tôi giúp cô. Chẳng phải cô cần tìm một người phụ nữ đóng giả người yêu đưa đến công ty cho mọi người thấy hay sao? Cô thấy tôi thế nào? Nhưng tôi báo trước, tôi chỉ đóng giả làm bạn gái của cô thôi, cô không được coi là thật, nếu không tôi sẽ bị thiệt thòi".

Sooyoung ở bên cạnh ho một tiếng, Yuri và Jessica quay đầu nhìn cô ta rồi lại quay về mắt đối mắt. Yuri tỏ vẻ chờ đợi, nhưng Jessica trề môi, từ chối thẳng thừng:

"Đừng mơ"

"Ôi, tôi buồn quá". Yuri lại đưa tay lên tim, Sica giả bộ không nhìn thấy.

"Cô nhất định phải cho tôi một lý do". Kwon Đen diễn rất đạt, gương mặt cô ta đầy vẻ bi thương: "Tôi đường đường là một nhân tài, tướng mạo không chê điểm nào, đi ra nhà ăn, đi vào nhà bếp, trên đường gặp chuyện bất bình, dũng cảm rút dao tương trợ. Bây giờ là lúc cô đang cần phụ nữ, trên trời đột nhiên rơi xuống một người phụ nữ tốt như tôi đây, cô còn chê bai gì chứ?"

Jessica đưa mắt xuống chân bó bột của Yuri, rồi lại nhìn xe lăn của cô ta. Cô cất giọng từ tốn: "Một người đến cún con cũng không bảo vệ nổi, còn tưởng mình hay ho lắm sao?"

Yuri câm nín, trừng mắt nhìn Jessica. Sica cúi xuống con Hani ở dưới chân, cô dõi thẳng vào đôi mắt tròn bi ve của nó, hỏi một cách nghiêm túc: "Mày nói đúng không?"

Hani "gâu" một tiếng thay câu trả lời. Jessica bật cười ha hả, bế con Hani lên thơm vào mặt nó. 

Đúng cái gì mà đúng?


Yuri trừng mắt nhìn con chó không biết lễ tiết chỉ biết bạ ai cũng lấy lòng của cô ta. Kwon Đen cất cao giọng với Jessica: 

"Hai chúng ta khác gì nhau. Cô thì phụ nữ không cướp mà đi cướp chó, vẻ vang gì chứ?"

Sica tắt nụ cười trên môi, thả con Hani vào lòng Yuri rồi nói lạnh lùng: 

"Cảnh sát Choi! Người này nói không kiện tôi nữa, nếu không có chuyện gì, cô đưa cô ta đi đi".

Kwon Than Củi kháng nghị, đòi đóng giả làm bạn gái Jessica đến công ty cô chơi. Nhưng Sooyoung và Jessica không thèm để ý đến cô ta. Cô dọn đồ rồi tiễn hai người ra cửa. Yuri bị Sooyoung đẩy xe lăn ra ngoài, còn cố quay lại hét lớn: 

"Rồi cô sẽ đến tìm tôi, cứ đợi đi".


Trả lời cô ta là tiếng đóng cửa đánh sập. Sau khi tiễn Yuri ra về, Sica bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ đến chuyện vừa xảy ra. Ngẫm đi nghĩ lại, cô vẫn thấy bản thân đúng là xui xẻo hết chỗ nói. Vụ của Changmin chưa giải quyết xong lại xuất hiện tên Kwon Đen ấy. Nhìn vẻ mặt đầy bất lực của cảnh sát Choi, cũng có thể thấy cô ta cũng giống như cô, nhất định không chịu nổi người lắm mồm đó.

Nếu cái tên Kwon Đen đó lại đến đây đòi tiền thì cô phải làm thế nào?

Jessica nghĩ mãi vẫn không ra cách. Cô rất vừa ý với căn hộ cô đang thuê nên không muốn dọn đi chỗ khác. Vì vậy Sica quyết định mặc kệ, đến đây hay đến đó. Nếu Yuri ại đến đòi tiền, đợi cô ta xuất hiện trước mặt rồi tính sau vậy.

Một tuần tiếp theo, Jessica bận rộn tìm công việc mới. Cô không tích lũy nhiều tiền nên phải nhanh chóng tìm việc. Cô lên mạng tìm kiếm, không thấy có công việc thích hợp. Mặc dù vậy, cô vẫn nộp sơ yếu lý lịch. Nhưng một tuần qua đi, Sica không nhận được một cuộc điện thoại thông báo phỏng vấn nào. Ở công ty cũ có vài đồng nghiệp bình thường quan hệ tốt với Jessica gọi điện đến hỏi thăm tình hình. Cô giải thích với họ là cô bị hại, cô và Changmin không phải là mối quan hệ đó. Người nào cũng nói thông cảm với cô nhưng đành chịu. Thậm chí có đồng nghiệp cho biết, chuyện của cô lan truyền rất nhanh, đến khách hàng cũng biết, còn gọi điện đến công ty hỏi. Người đồng nghiệp này muốn dò hỏi tình hình từ Jessica, khiến cô cảm thấy rất buồn. Tin đồn ngày càng lan rộng, trong khi không một ai có thể giúp cô.

Một tuần sau, Jessica nhận được một cuộc điện thoại từ một đồng nghiệp có quan hệ tốt ở công ty cũ.

"Sica, chị mau đến công ty đi. Bạn gái chị đi tìm Changmin đấy".


"Bạn gái tôi? Tìm Changmin?"


"Đúng vậy!".


"Bạn gái tôi trông như thế nào?" Jessica đột nhiên có cảm giác chẳng lành.


"Trông khá được, dáng cười cao ráo, có điệu cười nửa miệng".


"Chân cô ta có bị bó bột hay ngồi xe lăn phải không?"


"Không thấy". Người đồng nghiệp tỏ ra ngờ vực: "Sica, rốt cuộc chị có mấy người tình?"


Cao Ngữ Lam hít một hơi sâu. Tuy chân cô ta không bó bột và không ngồi xe lăn, nhưng người có điệu cười nửa miệng, lại đóng giả người tình của cô đến công ty tìm trò vui, thì chỉ có thể là một người.

"Đó là appa của Hani, không phải là người tình của tôi".


>_<