Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

Chap 7: Bị đả kích nặng nề

Jessica chưa kịp phản ứng, Kwon Than Củi đã đi đến trước mặt cô. Cô ta cúi đầu nhìn "bãi chiến trường" đồ ăn trên bàn, rồi quay sang Nicole, mặt nghiêm nghị hẳn. Jessica còn đang ngỡ ngàng, Nicole cất giọng nũng nịu dễ thương: 


"Dì".


Yuri không đổi nét mặt: "Mau xin lỗi cô đi".


"Xin lỗi?" Sica giật mình: "Sao con bé phải xin lỗi tôi? Con bé bị lạc mất, tôi vô tình gặp ở bên đường nên đưa bé đến đây đợi mẹ. Nicole chẳng làm điều gì sai trái, thế mà cô còn hung dữ với con bé".

Yuri liếc qua cô rồi lại quay sang Nicole. Cô ta kéo dài  âm tiết: "Kwon Yong Joo...".


"Dì ơi! Hãy gọi cháu là Nicole!"


Yuri cau mày: "Cháu làm sai mà còn vậy à...XIN LỖI mau". Yuri gằn từng tiếng.


Nicole cúi đầu, nhảy xuống ghế rồi nói khẽ với Jessica: 

"Chị ơi, em xin lỗi".

Bộ dạng cô bé rất oan ức rất đáng thương. Jessica bỗng dưng tràn đầy tinh thần chính nghĩa: 

"Cô là người lớn, sao vô duyên vô cớ hung dữ với trẻ em. Nicole rất ngoan, trên đường suýt nữa bị kẻ xấu bắt đi mất. Con bé còn nhớ lời mẹ dặn đi cửa hàng Mc Donald chờ mẹ đến đón. Người lớn các cô không chú ý trông trẻ, để lạc mất con bé. Bây giờ lại còn trách cứ nó nữa. Cô quá đáng thật đấy. Các cô sao không tự kiểm điểm bản thân đi?".


Nicole ngẩng đầu, nhìn Jessica bằng đôi mắt sáng lấp lánh. Sica quay sang Nicole: "Người lớn không thể không nói lý lẽ".

Yuri không cắt ngang, chỉ im lặng nhìn Sica. Đợi cô nói xong, cô ta liền mỉm cười. Điệu cười nửa miệng đểu đểu của cô ta khiến Jessica cảm thấy rất chướng mắt. Cười gì mà cười, đáng ghét quá!

"Tại sao lần nào tôi gặp cô, cô cũng có phản ứng thú vị như vậy?"


Thú vị cái đầu cô! Jessica nghiến răng, cố nhắc nhở bản thân không được mất kiềm chế trước mặt con trẻ, cô cần giữ phong độ với người bạn nhỏ. Yuri lại mở miệng: 


"Thật ra, tôi cũng không muốn nói trắng ra đâu. Nhưng ai bảo cô hiểu nhầm tôi. Để tôi có thể giữ hình tượng tốt đẹp trong lòng cô, chuyện này nhất định phải giải thích rõ ràng mới được". 

Yuri nói xong liền quay sang Nicole: "Tiểu quỷ, cháu tự giải thích đi, chuyện này là thế nào?".

Nicole chớp chớp mắt, dịch người về phía Jessica, đồng thời ôm chặt chân cô, gương mặt tỏ ra ngây thơ vô tội: "Dì ơi! Dì muốn xây dựng hình tượng tốt trước mặt chị, cháu cũng muốn để lại ấn tượng tốt trong lòng chị. Hơn nữa, cháu là trẻ con, tâm hồn vừa thuần khiết vừa yếu ớt. Lẽ nào dì nhẫn tâm thế sao?"


(Má ơi! Con bé này có phải trẻ con không vậy trời O_O)


Yuri tỏ vẻ suy nghĩ một cách nghiêm túc rồi lên tiếng: "Nếu đổi lại là một bé con thuần khiết và yếu ớt khác, dì sẽ không nhẫn tâm. Nhưng nếu là cháu, dì rất có lòng tin với cháu".

Nghe hai dì cháu nói chuyện, Jessica cảm thấy có gì đó bất ổn. Nicole cúi gằm mặt, cất giọng nghẹn ngào: "Dì nói thế làm cháu buồn quá".

"Nicole cũng làm dì rất buồn". Hai dì cháu một lớn một nhỏ diễn rất đạt, biểu hiện giống hệt nhau, khiến Jessica chỉ biết dậm chân bình bịch dưới gầm bàn.

"Nicole! Nếu cháu còn không nói rõ với cô Jessica đây, sau này dì không dẫn cháu đi chơi nữa".

Thấy Jessica có vẻ mất kiên nhẫn, Yuri vội gia tăng áp lực với Nicole. Con bé ngẩng đầu nhìn Sica, rồi lại quay sang nhìn Yuri. Môi cô bé bĩu ra bĩu vào mãi, cuối cùng cũng mở miệng: 

"Chị ơi, Nicole quý chị". Biểu hiện của cô bé vừa đáng yêu vừa tội nghiệp, giọng nói mềm nhũn ngọt ngào. Jessica vô ý thức đưa tay vuốt nhẹ tóc cô bé: 

"Chị cũng quý em". 


Nicole ôm Jessica nũng nịu: "Em không lạc đường, em có thể tự mình về nhà". 



Jessica vẫn chưa nghĩ ra, gật đầu dặn dò: "Thế thì tốt. Sau này em nhớ phải cẩn thận, không được một mình lang thang ở ngoài phố. Em đi đâu cũng phải nói cho người nhà biết, đừng để bố mẹ lo lắng". (Trời ơi! Pà bị con nít lừa mà chưa nhận ra à >-<)



Nicole gật đầu, ngoan ngoãn trả lời: "Em biết rồi ạ".

Hai người một lớn một nhỏ kết thúc cuộc đối thoại êm đẹp. Cả hai cùng quay sang nhìn Kwon Yuri. Ánh mắt Jessica chứa đựng vẻ nghi hoặc, còn gương mặt Nicole rất đáng thương. Lần này, đến lượt Yuri dậm chân dưới gầm bàn.

"Chỉ có vậy thôi à?" Yuri hỏi.

"Còn thế nào nữa". Jessica hỏi lại.

"Tôi không hỏi cô, tôi hỏi con bé". Yuri hất cằm về phía Nicole.

Nicole trả lời: "Chị tưởng em không tìm được đường về nhà, nhưng thật ra em có thể tự về. Em không nên nói dối chị, em xin lỗi chị". 

Người bạn nhỏ bày bộ dạng ngoan ngoãn vô cùng. Jessica vội lên tiếng: "Nicole biết lỗi là được rồi. Tôi không trách con bé".

Hai người phụ nữ một lớn một nhỏ ôm nhau tình cảm, Yuri đột nhiên cảm thấy buồn cười. Cô ta gõ lên đầu Nicole, mắng một câu: "Con bé này lắm trò thật, dì sẽ về mách mẹ cháu".


"Dì ơi, đừng mà. Dì, Nicole yêu dì nhất. Dì đẹp trai nhất trên đời, người đẹp trai sao có thể làm chuyện tàn nhẫn?" 

Nghe Yuri kêu mách mẹ, Nicole vội buông Jessica, nhào vào lòng Yuri ôm chặt. Chứng kiến cảnh tượng đó, Sica định mở miệng nói đỡ Nicole. Nhưng Yuri lên tiếng: 

"Sau khi ăn trưa ở quán, tiểu quỷ này lại đòi ăn Mc Donald. Chúng tôi không đồng ý nên con bé tức giận lén bỏ ra ngoài. Quán nhà cách đây chưa đầy 300 mét, con bé lạc đường mới là lạ. Con bé bỏ nhà ra đi, chỉ vì mục đích muốn ăn Mc Donald mà thôi".

Jessica gật đầu, "ừm" một tiếng. Cô thầm nghĩ trong lòng, trẻ con bỏ nhà ra đi chỉ vì muốn ăn Mc Donald quả thật là chuyện không nên, cần phải báo cho bố mẹ biết (Rõ như vậy rồi mà còn chưa hiểu hả Mều). 

Yuir mỉm cười khi thấy vẻ mặt của cô: "Cô vẫn chưa hiểu sao?"

"Tôi rõ rồi. Trẻ con thích sao làm vậy không tốt đâu. Nicole! sau này em không thể vì ăn Mc Donald rời khỏi người lớn. Làm vậy nguy hiểm lắm đấy". Sica có lòng tốt lên tiếng dạy bảo Nicole thay Yuri .

Yuri liền bật cười ha hả: "Cô đúng là thú vị thật".

Jessica sa sầm mặt. Cô ta lại nói cô thú vị rồi, rốt cuộc cô thú vị ở điểm nào? Người này mồm miệng không đỡ nổi, lại còn bày trò trêu chọc cô trước mặt con trẻ. Nicole lên tiếng: 

"Dì ơi, cháu thích chị lắm".


Nghe Nicole nói vậy, Jessica lộ vẻ đắc ý. Người bạn nhỏ quả là giữ thể diện cho cô. Yuri cười ngoác miệng: 

"Con bé giống Hani, cô đắc ý gì chứ?"

Jessica tắt ngấm nụ cười trên môi. Yuri lại hỏi: 

"Tại sao cô mua Mc Donald cho con bé?"

Jessica vô ý thức trả lời: "Không có gì. Tôi chỉ mua mấy miếng cánh gà và khoai tây chiên...". Nói đến đây, Jessica đột nhiên tỉnh ngộ, cô cúi đầu nhìn Nicole. Nicole nở nụ cười tươi, cất giọng vui vẻ: 

"Cám ơn chị đã mời em ăn".


Jessica ngây người. Trong đầu cô tái hiện cảnh Nicole giả vờ bị thất lạc người lớn ở ngoài đường, cảnh con bé nói "mẹ bảo em đi quán Mc Donald gần nhất đợi mẹ đến đón", cảnh con bé cầm tay cô nhờ vả "chị cùng em tới quán Mc Donald đợi mẹ nhé", cảnh con bé nhìn các bạn khác ăn đồ trông rất tội nghiệp, cảnh cô mềm lòng rút ví tiền mời con bé đánh chén một bữa, cô còn phải dỗ dành con bé giúp cô chén cánh gà khoai tây chiên vì sợ lòng tự trọng của của con bé bị tổn thương...Bây giờ...con bé đó cười như một tiểu hồ ly.


Jessica hóa đá mất một lúc. Cô đã bị lừa? Nghĩ đến truyện bị một búp bê nhỏ chơi một vố đau, Sica gần như phát điên. Yuri còn sợ Sica không đủ bị đả kích, cô ta còn ghé sát vào tai cô nói thầm thì: 

"Tiểu quỷ này lừa cô rồi. Cô đã bị lừa rồi còn xót thương con bé? Nhưng cô cũng không cần tự ti quá, IQ của cô hoàn toàn bình thường vì cô không phải là người đầu tiên bị con bé lừa. Cô cứ nghĩ thoáng ra là được, tôi sẽ dạy dỗ con bé".


Dạy dỗ con bé? Vậ ai sẽ dạy bảo cô ta? Sica trừng mắt với Yuri. Nhìn vẻ cười cợt của tên Kwon Đen này, cô thật sự muốn úp thùng rác lên đầu cô ta quá. Người này đáng ghét thật, đáng ghét thật. 

Nicole ở bên dưới kéo áo Yuri: "Dì ơi, dì nói thầm điều gì với chị đấy? Nicole cũng muốn nghe".

Hai người lớn cùng cúi đầu nhìn Nicole. Cô bé có đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh, ánh lên vẻ vô tội. Ánh mắt của con bé khiến Jessica nhớ đến con chó Hani. Cái nhà này, vật nuôi thì chén sạch ba cái bánh bao duy nhất của cô, người lớn đóng giả tàn phế lấy cô làm trò vui, trẻ nhỏ giả bộ đáng thương lừa cô mua đồ ăn...Gia đình này rốt cuộc là loại người gì? >_<

Jessica túm chặt tay Yuri, nói rất thành khẩn: 

"Cô Kwon, tôi nhờ cô một chuyện".

Yuri bày bộ mặt nghiêm túc: "Chuyện gì?"


"Cả nhà cô từ người lớn, trẻ nhỏ đến động vật...mỗi khi gặp tôi xin hãy tránh xa tôi một chút". 


Jessica mới là người thuần khiết, lương thiện mềm yếu, hãy chừa cho cô một con đường sống đi! 

Yuri cố gắng kìm chế nụ cười. Cô ta nói khẽ: 

"Để tôi đưa tiểu quỷ này về trước đã. Chuyện cô nhờ tương đối phức tạp và cao thâm, để lúc khác chúng ta bàn sau".

Sica còn định nói điều gì, nhưng Yuri đã bế Nicole lên: 

"Nicole, chào tạm biệt cô đi".

"Em chào chị". Nicole tươi cười vẫy tay chào Jessica. Trước mặt con bé, Sica đành nuốt những lời muốn nói vào trong bụng. Cô đứng im dõi theo bóng hình một lớn một nhỏ đi ra ngoài. Cô còn nghe thấy tiếng Nicole ở ngoài cửa: 


"Dì ơi, phải gọi chị ấy là chị, không được gọi theo hướng già đi, dì chẳng hiểu sự đời gì cả...".

Jessica ngồi nghệt trên ghế hồi lâu. Đến trẻ nhỏ cũng đặc biệt như vậy, xem ra gia đình Yuri không phải hạng tầm thường. Cô nên tránh xa bọn họ mới được. Sica tự thề với bản thân, sau này nếu đi đường gặp chó mèo trẻ nhỏ cần giúp đỡ, cô phải hỏi rõ xem có phải mang họ Kwon, hoặc là họ hàng bạn bè có ai mang họ Kwon hay không?

Jessica rời khỏi quán Mc Donald. Vừa về đến nhà, di động của cô rung nhẹ. Sica lấy di động ra xem, đó là một tin nhắn. Tuy là số điện thoại lạ nhưng vừa đọc nội dung, cô đã biết ngay người gửi tin nhắn là ai.

Tin nhắn viết: "Cô cướp chó nhà tôi, nhặt cháu gái tôi, còn sử dụng bạo lực với tôi, rồi cô muốn cắt đứt quan hệ với tôi? Hẹn gặp lại ở nhà cô vào ngày mai!".


Jessica ngẩn tò te. Không phải đấy chứ? Cô xui đến thế sao?

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

Chap 6: Oan gia ngõ hẹp

Jessica trốn trong nhà vệ sinh. Cô không dám thở mạnh, như sợ người ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh từ nhà vệ sinh. Appa của cô vẫn hết sức hưng phấn nói luôn miệng, trong khi Sica không hề nghe thấy tiếng của Jungie gì gì đó. 

Jessica nghi ngờ liệu có phải bố cô uống rượu say rồi hoang tưởng dẫn một người về nhà, nhưng trên thực tế người đó không hề tồn tại. Nếu đúng như vậy thì tốt quá! Tuy nhiên, cũng vào lúc này, bà Jung lên tiếng: 



"Làm phiền cháu quá, ông nhà tôi uống nhiều rồi".


"Không sao đâu ạ. Cháu...cháu chỉ đưa chú Jung về thôi. Bây giờ chú ấy không sao rồi...cháu xin phép đi đây ạ". Một giọng nói con gái vang lên, Jessica tuyệt vọng ôm mặt, phụ thân đại nhân quả nhiên bắt một người về nhà. Mất mặt quá đi!


Đi đi, đi nhanh lên, đất này không thể ở lâu, mau giải tán ai về nhà nấy đi, sau này tốt nhất đừng gặp lại (hậu hội vô kỳ)!

Jessica trong lòng thầm nhủ với cô gái Jungie đó.Ai ngờ appa cô lại bắt đầu lên tiếng: "Cháu đừng đi! Jungie, cháu hãy ở lại đây đi".

Sica thật sự muốn đâm đầu vào tường cho rồi. Bố ơi là bố, rốt cuộc bố muốn làm gì? Xin hãy để lại một con đường sống cho con gái rượu của bố đi ạ!

"Jungie, cháu đợi thêm một lát nữa. Đi ị cũng nhanh thôi, cháu gặp con gái chú rồi về cũng được mà". Còn nhắc đến chuyện đó nữa? Jessica quyết định nếu cô gái Jungie đó không ra về, cô nhất quyết không rời khỏi nhà vệ sinh.

May mà ở phòng ngoài, bà Jung còn tỏ ra lý trí. Bà ấn người ông Jung xuống ghế sofa, nhét cốc nước vào tay ông: 

"Ông đừng ồn ào nữa. Muộn quá rồi, để cháu Eunjung về nhà nghỉ ngơi".

Cô gái tên Jungie và Jessica đang ở trong nhà vệ sinh cùng thở phào nhẹ nhõm. Cô ta phi ra cửa với tốc độ tên bắn, đi nhanh ra ngoài trong khi bà Jung còn chưa nói hết câu xin lỗi. Jessica im lặng lắng nghe. Cô nghe thấy tiếng đóng cửa, tiếng ba cô thở phì phò và sau đó là tiếng gõ cửa nhà vệ sinh. Bà Jung nói khẽ:

"Jungie về rồi, con có thể yên tâm ra ngoài".

Jessica thở một hơi dài, đây quả nhiên là một vụ kinh hồn. Đêm hôm đó cô lại mất ngủ. Cô trằn trọc cả đêm, càng nghĩ càng thấy sợ. Sica biết bố mẹ chỉ muốn tốt cho cô, muốn giúp cô tìm hạnh phúc. Nhưng họ càng làm vậy, Jessica càng cảm thấy bối rối. Cô không thể nào sống với tâm trạng suốt ngày nơm nớp bị lôi đi coi mắt. Con người đúng là không thể lười biếng, cô phải lấy lại tinh thần, quay về tìm công việc mới. Nghĩ đến đây, Jessica liền thức dậy thu dọn hành lý.

Sau khi kết thúc bữa sáng ngày hôm sau, Sica báo cho bố mẹ biết, cô nhận được một cuộc điện thoại mời phỏng vấn nên phải quay về Seoul để chuẩn bị. Vậy là Sica vẫy tay chào tạm biệt bố mẹ trong ánh mắt không nỡ xa rời của ông bà Jung. 

Khi con gái khuất dạng, bố mẹ cô mắt ngân ngấn nước và tự động viên nhau: "Lần sau con gái về sẽ tiếp tục cố gắng công cuộc tìm con rể".

Về đến Seoul, Jessica lập tức triển khai công tác tìm việc. Cô thậm chí bỏ qua bữa trưa, lên mạng nộp hồ sơ xin việc. Khi mở email, Sica thấy một message của Changmin. Hắn ta giới thiệu một công ty đang cần tuyển nhân viên cho Jessica. Công ty này tương đối có thực lực, chức vị cần tuyển và mức lương không tồi. Tuy điều kiện không bằng tập đoàn SM nhưng quả thực khá tốt so với các công ty khác. Trong email, Changmin để lại số điện thoại của người phụ trách, bảo rằng Hắn đã nhắn trước với đối phương, chỉ cần Jessica liên hệ, công việc chắc sẽ không có vấn đề gì. Sau khi đọc xong, Jessica delete ngay.

Cô là người có lòng tự trọng, không bao giờ thèm nhờ vả kẻ địch. Sica gửi sơ yếu lý lịch đến tất cả những công ty thông báo tuyển người ở trên mạng. Sau đó cô im lặng nhìn chiếc máy vi tính, trong lòng đột nhiên cảm thấy chơi vơi. Jessica một mình đến Seoul làm việc, bạn bè cũng chính là đồng nghiệp. Sau khi xảy ra chuyện, cô mới phát hiện cô không có một người bạn nào có thể dốc bầu tâm sự. Cô quả là một người thất bại. Sica ngồi một lúc, cuối cùng cảm thấy đói bụng. Nhìn đồng hồ đã hơn một giờ chiều. Cô liền cầm ví tiền và chìa khóa đi ra ngoài tìm đồ ăn. 

Xung quanh nơi ở của Sica không có quán ăn ngon, cô liền đi bộ qua một con phố. Đến ngã tư, cô nhìn thấy quán bar mấy hôm trước cô uống say rồi cướp chó. Sica bất giác bĩu môi, cô sẽ không bao giờ làm chuyện ngu xuẩn như vậy. Nhắc đến mới nhớ, quán bar đó tương đối gần nhà cô. Vậy mà cô lại đi ôm chó nhảy lên xe taxi. Chắc chắn cô bị tài xế chở một vòng quanh thành phố, bị chém đẹp mà không  hề hay biết. Nghĩ đến đây, Sica vô cùng thương xót ví tiền của mình. Cô lập tức đưa mắt lườm biển hiệu quán bar. 

Sica tiếp tục đi đến một quán cơm bình dân ở phía trước, cô là khách quen của quán ăn này. Khi Sica vừa định đẩy cửa bước vào, cô phát hiện có một bé gái khoảng năm tuổi đứng trước cửa quán. Bé gái rất xinh xắn, trông như một con búp bê. Cô bé diện bộ quần áo đẹp, có mái tóc hơi xoăn dài ngang vai. Trên đầu cô bé cài một chiếc kẹp lấp lánh. Cô bé trông rất sạch sẽ, có vẻ là con nhà khá giả. 

Jessica nhìn ngang nhìn ngửa cũng không thấy người nhà của cô bé. Tần ngần một hồi, cô đi vào trong quán ăn.Có lẽ cô bé đang đứng đợi bố mẹ, hoặc bố mẹ của cô bé đang đi mua đồ ở khu vực phụ cận.

Quán cơm bình dân này rất đắt hàng, tuy đã qua giờ ăn trưa mà vẫn rất đông khách. Sica vừa xếp hàng vừa quay lại nhìn bé gái. Bé gái không rời mắt khỏi quán Mc Donald ở bên kia đường. Sau đó, bé gái đột nhiên quay đầu ngó đông ngó tây. Trong lúc ngó nghiêng, bé gái bắt gặp đúng ánh mắt Jessica, cô bé gái liền nở nụ cười "trăng khuyết" dễ thương với cô.


(E hèm! Bạn nghĩ cô bé này là Tiffany à. Xin lỗi nhá! Taeny không có trong fic này ^^, mà đâu chỉ riêng Fany là có eye-smile)
 

Từ trước đến nay, Jessica luôn không có sức miễn dịch với người và vật đáng yêu. Nụ cười của bé gái lập tức đánh gục cô. Sica liền tươi cười với bé gái. Bé gái nhìn cô một lúc rồi lại quay đầu. Bóng lưng bé nhỏ trông rất tội nghiệp. Đúng lúc này, nhân viên phục vụ gọi Sica chọn đồ ăn, cô gọi một phần cơm thịt bò. Vừa định rút tiền ra thanh toán, Jessica thấy một người phụ nữ trung niên ăn mặc có vẻ quê mùa đang nói chuyện với bé gái. Không biết bà ta nói gì mà bé gái lắc đầu nguầy nguậy. Người phụ nữ trung niên tiếp tục nói, giơ tay ra túm lấy cô bé. Cô bé vẫn lắc đầu, lùi lại phía sau hai bước.

Jessica phát hiện ra điều bất thường. Cô vội vàng bỏ khay cơm chạy nhanh ra ngoài. Người phụ nữ trung niên vừa kéo tay bé gái vừa nói: "Thật đấy...bác sẽ giúp cháu tìm mẹ...".

"Bà định giúp cô bé tìm mẹ kiểu gì?" Jessica nói thẳng tuột. Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn cô. Ánh mắt bà ta có vẻ gian gian và hơi hốt hoảng. Sica càng khẳng định suy đoán của mình, cô quay sang hỏi bé gái: "Em có quen bà ấy không?".

Bé gái lắc đầu. Người phụ nữ phân trần: "Tôi thấy cháu bé một mình đứng ở đây, chắc là bị lạc mất bố mẹ. Vì vậy tôi mới có lòng tốt giúp cháu...". 

Jessica gật đầu: "Vậy à, tôi cũng có lòng tốt muốn giúp cô bé đi. Hay là chúng ta cùng báo cảnh sát, sau đó...". Sica chưa nói hết câu, người phụ nữ trung niên đã lủi đi mất. Cô nghiến răng nhìn theo bóng người đàn bà. Trên đời này cô hận nhất loại người bắt nạt trẻ em và động vật.

Jessica cúi đầu, đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của bé gái: "Em bé, em tên là gì?"

Bé gái nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi lại Jessica: "Chị có thể chứng minh chị không phải là đồng bọn của bà vừa rồi?"

Sica mở to mắt: "Tại sao em lại nghi ngờ chị là đồng bọn của bà ta?"

"Người nhà em bảo, đây gọi là băng nhóm hành động. Một mình bà ấy không dễ ra tay nên giả bộ làm người bắt cóc trẻ em. Sau đó sẽ có một người tốt xuất hiện ngăn cản, khiến bà ấy bỏ đi mất. Em dễ dàng tin tưởng người tốt đó nên sẽ đi theo người ta".

Sica há hốc mồm. Người nhà của bé gái này không biết là loại người gì, có thể giáo dục trẻ em ở mức cao siêu như vậy. Cô nhất thời không biết nói thế nào, chỉ có thể ậm ừ: "Người nhà em dạy đúng lắm, đúng lắm. Em phải hết sức cẩn thận".

Đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh của bé gái không rời khỏi cô. Jessica không biết nên làm gì tiếp theo. Nếu cô nói hãy theo chị đi tìm chú cảnh sát, liệu cô bé có nghĩ cô là tội phạm bắt trẻ em? Nhưng nếu bỏ mặc cô bé ở đây thì cô lại không cam lòng. Sica nghĩ ngợi một hồi rồi lên tiếng hỏi bé gái: 

"Là em lạc đường hay lạc mất bố mẹ?"

"Lạc đường và lạc mất có gì khác nhau ạ?". Giọng điệu bé gái vừa vô tội vừa đáng thương.

"Lạc đường có nghĩa là em không biết đường về nhà, còn thất lạc là em mất đi liên hệ với bố mẹ...". Nói như vậy đúng không? Cô đã giải thích rõ ràng chưa nhỉ?  

"Thế thì đều là không tìm thấy bố mẹ, không về được nhà đúng không ạ?"

Jessica lại ngây người. Có phải cô lo chuyện bao đồng? Em bé này mà bị bắt cóc mới là lạ. Sica thở dài hỏi tiếp: "Bố mẹ em có biết em đợi ở đây không? Họ có đến đón em không?". Nếu bé gái thất lạc bố mẹ, cô sẽ báo cảnh sát, để chú cảnh sát tự giải quyết.

Lần này cô bé gật đầu: "Mẹ em sẽ đến đón em. Em và mẹ hẹn nhau rồi, nếu bị lạc đường cứ tìm cửa hàng Mac Donald hay Kentucky gần nhất. Những cửa hàng này có ở khắp mọi nơi, lại đông người, kinh doanh 24 giờ, tương đối an toàn. Như vậy mẹ em sẽ dễ dàng tìm thấy em".

Jessica lại một lần nữa cảm thấy người nhà của cô bé rất thông minh. Cô bé nói lý lẽ đâu vào đấy. Lúc này, bé gái đột nhiên cầm tay Sica, cất giọng ngọt ngào: 

"Chị ơi! Em tên là Yong Joo, nhưng chị cứ gọi em là Nicole. Chị cùng em tới cửa hàng Mc Donald đợi mẹ em nhé. Mẹ em chắc ở gần đây, sẽ tìm ra em nhanh thôi".

Jessica nắm bàn tay nhỏ bé mềm mại của Nicole, ngó xuống gương mặt cô bé. Nhìn vẻ mặt đầy tin tưởng của Nicole, Sica đột nhiên cảm thấy tràn đầy tinh thần trách nhiệm. Cô vui vẻ nhận lời và dắt tay Nicole đi qua đường. Hai người tìm đến vị trí gần cửa sổ trong cửa hàng Mc Donald. Ngồi ở đây, mẹ Nicole có thể dễ dàng tìm thấy cô bé.

Sau khi ngồi vào vị trí, Nicole đưa mắt nhìn những bạn nhỏ khác đang ăn khoai tây chiên hay đùi gà rán. Cô bé nuốt nước bọt rồi cúi gằm mặt gặm ngón tay, bộ dạng trông rất đáng thương. Jessica mềm lòng, lại nghĩ đến chuyện cô còn chưa ăn cơm, thôi thì mời cô bạn nhỏ này một bữa. Sica nói với Nicole: 

"Chị cũng đói bụng lắm rồi. Nicole đi cùng chị gọi đồ ăn được không em!"

Nicole ngẩng đầu, vẻ mặt hơi cảnh giác. Jessica cười dịu dàng với cô bé: "Chị muốn ăn rất nhiều thứ, nhưng sợ gọi ra lại không ăn hết. Hay là Nicole giúp chị ăn bớt. Chúng ta cùng đi gọi đồ nhé".

Nghe Jessica nói vậy, Nicole lại nở nụ cười trăng khuyết rất đáng yêu. Cô bé nhảy xuống ghế nắm tay Jessica đi tới quầy bán hàng. Hai người mua rất nhiều thứ, cùng chén một bữa no nê. Đến khi gần ăn xong, Sica đột nhiên nhìn thấy một bóng hình cao lớn quen thuộc đẩy cửa đi vào. 

Người này có đôi mắt sáng, cái miệng lúc nào cũng nhếch lên như cười cười. Jessica đang uống nước suýt mắc nghẹn. Đúng là oan gia ngõ hẹp, sao có thể gặp Kwon Yuri ở đây? Yuri tất nhiên cũng nhìn thấy cô. Cô ta gật đầu rồi đi về phía Jessica. 

Jessica cảm thấy hơi căng thẳng. Lần nào gặp người phụ nữ này đều xảy ra chuyện không hay, bây giờ cô đang ở cùng một bé gái đáng yêu, cô không muốn bị mất mặt trước người bạn nhỏ. Sica đang nghĩ không biết nên chào hỏi hay giả vờ ngó lơ, thì Nicole đột nhiên mở miệng gọi: 


"Dì ơi!". Giọng nói của cô bé vừa ngoan ngoãn vừa ngọt lịm, gương mặt cô bé lộ vẻ nịnh nọt lấy lòng. Jessica quay đầu nhìn, chỉ thấy Yuri đi đến. 


Dì của Nicole ở đâu????

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Chap 5: Gia đình ấm áp

Buổi tối hôm đó, Jessica Jung trằn trọc cả đêm. Chuyện năm xưa ùa về trong trí óc cô, lại thêm vụ bị Changmin hãm hại và Kwon Đen đùa bỡn khiến cô càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng phiền não. Cuối cùng, cô quyết định tỉnh dậy thu dọn hành lý.T

Tổ chức khủng bố tinh thần có hỏa lực quá mạnh, quân ta không địch nổi nên đành phải tạm thời rút lui. Jessica quyết định không đi tìm việc, cũng không tiếp tục tìm phụ nữ. Gần đây chuyện gì cũng không thuận, cô nghĩ tốt nhất nên về với bố mẹ tìm bầu không khí ấm áp của gia đình, có thể giúp đổi vận may cũng nên. Bố mẹ Jessica sống ở Busan, cách Seoul nơi cô làm việc chỉ bốn tiếng đồng hồ ngồi xe, việc bắt xe buýt cũng rất tiện lợi. Đây cũng là một trong những lý do khiến bố mẹ Jessica đồng ý để cô con gái yêu ra ngoài gây dựng sự nghiệp, vì con gái vẫn ở trong phạm vi có thể kiểm soát.

Ngày hôm sau, khi Jessica tay xách túi hành lý xuất hiện ở cửa nhà, bà Jung giật bắn mình. Cô con gái yêu trở về mà không báo trước, hôm nay có phải ngày lễ tết, có xảy ra vụ tang hỉ gì đâu????

Bà Jung nhìn con gái một lượt từ đầu đến chân. Bắt gặp ánh mắt vô hồn, vẻ mặt đờ đẫn của con gái, bà lập tức đoán ra con gái xảy ra chuyện gì đó ở bên ngoài. Nhưng dù bà dò hỏi thế nào, Sica chỉ đáp "không có chuyện gì".

Bà Jung vội vàng gọi điện thoại cho ông Jung còn đang ở cơ quan. Hai ông bà thỏa thuận với nhau, con gái chắc có chuyện buồn, không thể để con gái buồn thêm. Hai ông bà nhất định sẽ cố nhịn, không ép hỏi con gái, đợi đến khi có cơ hội trò chuyện rồi tính sau. Nhân dịp con gái về nhà, ông bà sẽ thúc tiến việc tìm con rể. Con rể chỉ cần tìm người có chí tiến thủ, có thể giúp con gái chữa trị vết thương lòng và chăm sóc con gái nửa đời còn lại là được. (Hehe, hai bác Jung cũng biết Jessica chỉ để ý con gái mà thôi ^^)

Sau khi thương lượng, bà Jung cảm thấy yên lòng hẳn. Để chào đón con gái trở về và tạo bầu không khí vui vẻ, bà ra chợ mua nhiều thức ăn, chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn. Nào là sườn heo nướng, nào là gà rán, tobokki, canh kim chi, mực hấp, kimbap...

Sáu đĩa thức ăn một bát canh để đầy bàn ăn, khiến Sica mắt tròn mắt dẹt.

"Appa! Nhà mình trúng số à?"

"Không, nhưng vừa rồi suýt nữa appa cũng trúng số đấy".


"Suýt nữa là sao ạ?"


"À, tuần trước bố đột nhiên có linh cảm, nghĩ ra một dãy số. Đến khi mở thưởng, cả dãy số đều đúng hết, không sai một con số nào". Ông Jung nói với giọng đầy tự hào.


"Cả dãy số đều đúng, sao appa lại bảo là suýt trúng ạ?" Sica không khỏi giật mình. Bố cô cũng có lúc đoán trúng số độc đắc sao?

Ông Jung thở dài, tỏ ra tiếc rẻ: "Bố nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng đến lúc viết ra, bố cảm thấy có hai con số nên đổi lại. Đến lúc ra ngoài, bố lại sửa thêm hai con số khác. Tới điểm bán vé số, bố đối chiếu với người ta, sửa tiếp mấy số còn lại". Ông Jung tỏ ra đau khổ: "Cuối cùng bố chẳng trúng một số nào".


Jessica ngây người, thế này gọi là suýt trúng sao? Cô vỗ vai bố lên tiếng an ủi: "Không trúng thì thôi. Appa hãy giữ lấy phong độ".

Ông Jung nhăn mặt, có vẻ không cam tâm. Ông gắp hai cái cánh gà vào bát: "Ăn gì bổ nấy. Bố phải ăn nhiều cánh gà, để có thể bắt được tiền".  

Nhắc đến vụ mua vé số, ông Jung như gãi trúng chỗ ngứa, vừa gặm cánh gà vừa kể lể một hồi. Dưới gầm bàn, bà Jung đá chân ông. Ông Jung liền gắp thức ăn cho con gái và bắt đầu dò hỏi con gái lý do về nhà? Jessica vừa ăn cơm vừa nghĩ xem nên giải thích với bố mẹ thế nào. Bố mẹ cô không phải ngốc nghếch, cô đột nhiên bỏ về nhà, khó có thể tìm lý do thuận tai. Vì vậy cô khai thẳng cô bị mất việc. Tất nhiên, cô không nhắc đến quá trình cụ thể, mà chỉ bảo công ty có kẻ tiểu nhân, hại cô mất việc, còn bị đồng nghiệp chê cười là không có người yêu. Nghe đến đây, bà Jung vỗ đùi đánh đét: 

"Sooyeon! Chúng ta không thể chịu thua, con phải mau tìm bạn gái, dẫn đến công ty cho bọn họ thấy!".

"Đúng đấy, Sooyeon, con đừng buồn. Appa quen biết nhiều thanh nhiên trẻ tuổi lắm, appa sẽ giới thiệu cho con, con có thể chọn một người cả làng đều vui". Ông Jung không bỏ qua cơ hội thêm dầu vào lửa. 

Jessica cúi mặt chăm chú ăn cơm. Còn cả làng đều vui nữa, bố cô vận dụng thành ngữ ngày càng linh hoạt. Cô biết ngay mà, muốn tìm không khí gia đình ấm áp không phải là chuyện dễ dàng, chưa đâu vào đâu mà không khí gia đình cô đã nóng đến mức toàn thân cô đổ mồ hôi lạnh. O_o


"Bố mẹ! Con vẫn ổn, hai người không cần vội. Chỉ là bỗng dưng có thời gian rảnh rỗi, lâu lắm con không gặp bố mẹ nên mới về nhà ở vài ngày. Mấy hôm nữa con sẽ quay lại Seoul. Còn công việc và bạn gái, quyết tâm là sẽ tìm thấy thôi, không sao đâu ạ". 

Cô tần ngần vài giây rồi bổ sung thêm một câu: "Bố mẹ đừng sắp xếp buổi coi mắt ăn cơm đấy nhé. Con nói trước, con sẽ không đi đâu".

Ông bà Jung nghe xong liền đưa mắt nhìn nhau và không nhắc đến đến chuyện người yêu nữa. Buổi tối, hai ông bà lại đóng cửa phòng thương lượng. Con gái rượu ở ngoài chịu khổ cực, bây giờ về nhà, nhất định phải khiến con gái lấy lại tinh thần. Ông bà sẽ cố giữ con gái ở nhà thêm một thời gian, sau đó tìm một người tốt cho con gái. Gặp đúng đối tượng, con gái tự nhiên sẽ không đi nữa. Còn về lời cảnh cáo đừng sắp đặt ăn cơm coi mắt, đó là chuyện vặt dễ giải quyết.

"Ngày mai để em". Bà Jung vỗ ngực, mặt đầy vẻ tự tin.

Sáng ngày hôm sau, bà Jung lôi con gái ra khỏi giường từ sớm, bắt cô cùng bà đi tập Thái cực quyền. Bà phân tích, thanh niên cần phải thường xuyên vận động, vận động sẽ giúp tâm trạng tốt hơn. Sica thấy mẹ nói cũng có lý. Luyện tập quyền cước có thể gạt bỏ tâm trạng tồi tệ cũng không biết chừng, thế là cô lấy tinh thần, cùng mẹ ra khỏi cửa. 

Nào ngờ, môn thái cực quyền của bà Jung là hàng dỏm. Huấn luyện viên là một bà già múa may quay cuồng nhưng tự xưng quyền pháp "xuất quỷ nhập thần". Một đám các bà trung niên và cao tuổi đứng sau chân tay loạn xị ngậu theo. Sica đứng giữa bọn họ, như ngỗng lẫn vào đàn gà, vô cùng nổi bật. Những người qua lại trong công viên đều đưa mắt nhìn cô, miệng không khép nổi. Các bà già tập rất nhịp nhàng. Chỉ có Sica đứng như phỗng, chân tay lóng ngóng vụng về. Cô cũng muốn hòa nhập vào tập thể nhưng không biết múa thái cực quyền hàng dỏm, bảo cô phải làm sao đây? 

Ai có thể nói cho cô biết, tại sao những người già tập thái cực quyền trên tivi có thể ung dung tự tại như vậy, còn hoạt động của mẹ cô chân tay vung loạn xạ?

Không muốn trở thành tâm điểm, Jessica định kéo mẹ cô đi về. Nào ngờ khi đến gần, Sica nghe thấy mẹ cô nói chuyện với hai bà thím ở bên cạnh: "Sớm quá các cậu ấy không chịu thức dậy sao? Cũng phải thôi, thanh niên thường thích ngủ nướng. Chúng ta tìm cơ hội khác vậy".

Nghe câu này, Sica thấy hơi kỳ lạ. Lại thêm hai bà thím đưa mắt nhìn cô, khiến cô càng cảm có cảm giác bất an. Jessica nhanh chóng kéo bà Jung ra về. Cô thầm nhủ ngày mai sẽ không tập tành gì nữa. Bước đầu tiên thất bại nhưng bà Jung không nhụt chí. Bà lại đưa Sica đi chợ mua thức ăn. Jessica một tay xách túi rau, một tay xách túi cá, cùng bà Jung đi một vòng. Cuối cùng, họ dừng lại trước một quần thịt lợn. 


Jessica cảm thấy khó hiểu khi mẹ cô cứ lật đi lật lại từng miếng thịt mà không chịu mua miếng nào. Ngay sau đó có một bà thím mập mạp tóc uốn xoăn tít đi tới. Bà thím tươi cười nhìn bà Jung, quay sang đánh giá Jessica rồi gật đầu hài lòng. Bà Jung nói với vẻ mừng rỡ: 

"Chị Shinyoung cũng đi mua thức ăn à, trùng hợp thật đấy. Đây là Sooyeon, con gái em. Sooyeon, chào dì Shinyoung đi con".

Jessica lên tiếng chào hỏi. Khi thấy mẹ cô ngó nhìn về phía sau dì Shinyoung, Sica hiểu ra mẹ cô đang chơi trò gì. Quả nhiên có một cô gái trẻ tuổi cao cao gầy gầy đi tới. Cô gái này tóc ngắn cá tính, ngoại hình tương đối ổn, nhưng mặt thì nhăn nhó, thể hiện rõ thái độ không hài lòng với môi trường ở chợ.

"Mẹ, mẹ mua xong chưa. Mau đi thôi, ở đây bẩn kinh lên được". Cô gái vừa tiến lại gần vừa lên tiếng ca cẩm với dì Shinyoung. Dì Shinyouong kéo cô ta ra phía trước: "Đây là Amber nhà tôi. Hôm nay cháu nó tự nguyện đưa tôi đi chợ mua thức ăn". 

Bà Jung liền nói khách sáo vài câu, nào là khen Amber trẻ tuổi tài cao, nào là khen Amber hiếu thảo với mẹ...Cô gái tên Amber ấy gật đầu với mẹ con Jessica, rồi lại giục mẹ cô ta mua nhanh còn về. Dì Shinyouong vội lên tiếng: "Thanh niên các con đều không thích đi chợ. Vậy con và Sooyeon hãy đợi ở đây, mẹ và mẹ Sooyeon đi mua ít thức ăn, lát nữa quay về đón hai đứa".

Jessica tối sầm mặt, không phải đấy chứ? Vì cô nói sẽ không tham gia những cuộc ăn cơm coi mắt nên mẹ cô hẹn đi chợ coi mắt? Mẫu thân đại nhân của cô quả là tài giỏi, việc coi mắt cũng có thể biến tướng đến tận cửa hàng thịt lợn. 



O_o



Hai bà mẹ vui vẻ dắt tay nhau đi mất, để lại Jessica và cô gái tên Amber mặt đối mặt. Sau đó, Amber cười nhạt: 

"Tôi biết ngay mà, mẹ tôi hôm nay tự nhiên kêu chân đau, bắt tôi đưa đi chợ. Hóa ra là trò này". 

Cô ấy liếc Jessica, nói giọng coi thường: "Nghề nghiệp của cô không dễ kiếm đối tượng? Hẹn gặp ở nơi khác không xong nên phải bày trò ở chợ?".

Ngữ khí châm biếm của cô ta khiến Jessica hết sức phản cảm. Việc cô ta tự đề cao bản thân khiến cô càng ghét cô ta hơn. Cô cũng bị lừa đi coi mắt, cô ta dựa vào cái gì mà dám nói cô như vậy. Jessica ngẩng đầu nhìn qua cô ta rồi lại cúi xuống quần thịt trước mặt: 

"Cô sai rồi. Hẹn gặp ở đây không phải do nghề nghiệp của tôi không tốt, mà là tôi cố ý đến đây để so sánh...". Sica kéo dài giọng nói, khiến Amber cảm thấy rất hiếu kỳ về câu nói tiếp theo của cô. Sica liền chỉ tay vào cái đầu heo, nói lớn tiếng: "Để so sánh xem, nếu người tôi gặp không bằng cái thủ lợn kia, thì tôi thà mua cái thủ lợn còn hơn".

Nói xong, Jessica hét với bà chủ hàng thịt: "Bà chủ, tôi mua cái thủ lợn này".


Buổi tối, cả nhà mở tiệc đầu lợn. Ăn cơm xong, ông bà Jung lại kéo nhau vào phòng thầm thầm thì thì. Kế hoạch ngày hôm nay coi như thất bại. Buổi coi mắt đầu tiên ở sân tập thể dục đối tượng không xuất hiện, buổi coi mắt thứ hai ở chợ kết thúc trong không khí không mấy vui vẻ, xem ra việc tìm con rể không dễ dàng. Hai ông bà than thở xong liền động viên nhau. Ông Jung vỗ ngực: 

"Ngày mai để anh". (Chúa ơi! Giờ tới chú Jung cũng ra tay)


Ngày hôm sau, Jessica nhất định không ra khỏi cửa. Cô ở nhà hết ngủ lại ăn, hết ăn lại ngủ. Bà Jung ngoài việc đi chợ mua rau, thời gian còn lại ở nhà cùng con gái. Sica cảm thấy yên tâm. Cô trốn ở trong nhà, chắc sẽ không xảy ra sự cố nguy hiểm gì. Đến bữa tối, ông Jung vẫn chưa về. Bà Jung gọi con gái xuống bếp ăn cơm, nói hôm nay ông Jung đi uống rượu không về nhà dùng bữa. 

Ăn cơm xong, Jessica xem tivi một lúc rồi cầm quyển tạp chí đi vào nhà vệ sinh. Ngồi xuống bồn cầu, cô đột nhiên nghĩ đến Changmin. Hắn ta nói có người hãm hại hắn nên hắn mới kéo cô xuống bùn. Như vậy là có người chụp trộm tấm ảnh đó, với mục đích gây ra tin đồn không hay cho Changmin. Nhưng tại sao Changmin lại nói cô là bạn gái của hắn? Lẽ nào Changmin sợ vụ này ảnh hưởng không tốt, công ty sẽ đuổi việc hắn nên tìm một tấm đệm thay thế? Nếu cả hai người phạm lỗi, công ty sẽ chỉ đuổi việc một người, còn một người chỉ bị cảnh cáo răn đe. 

Jessica cô đối với công ty không có cũng không sao, người ở lại tất nhiên là Changmin. Cô càng nghĩ càng thấy tức giận. Đúng lúc này, Jessica nghe thấy tiếng cửa nhà lạch cạch mở ra và tiếng bố cô vọng vào: 


"Sooyeon! Sooyeon ơi, con mau ra đây đi...".


"Con không ra được, con đang ở trong nhà vệ sinh". Jessica cao giọng trả lời. Cô nghĩ thầm, bố cô lại say rượu rồi. Mỗi lần say rượu là ông Jung hay la hét ầm ĩ cả nhà. 

Quả nhiên ông Jung lại hét lớn: "Mau ra ngoài đi, con ở trong nhà vệ sinh làm gì?"


Ôi trời trời! Ở trong nhà vệ sinh còn có thể làm gì? T_T


Jessica đáp lại không một chút khách khí: "Con đi ị!".


(O_O HẢ? Có cần vậy không Mều??? Lạy chúa! MẤT HÌNH TƯỢNG QUÁ ĐI >_<)



"À à...thế thì con cứ đi đi". Ông Jung lại cất cao giọng nói: "Con gái chú đang đi ị, cháu đợi một lát nhé. Mình ơi xem này, Jungie là đối tượng tôi dẫn về coi mặt Sooyeon đấy".


Jessica toàn thân run lẩy bẩy, suýt nữa đổ người xuống hố xí.


Chuyện....Chuyện gì đang xảy ra? Đối tượng gì chứ ?  



Cô vừa hét vọng ra cô đang đi đại tiện, là cô nói đúng không? Sau đó, ông bố sáng suốt của cô nhấn mạnh, con gái chú đang đi ị, cháu đợi một lát đúng không? đúng không?


Jessica cảm thấy mây đen kéo đến che phủ trên đầu cô. T_T Ông trời quả nhiên muốn cô chết trong nhà vệ sinh mà. Cô còn có thể thò mặt ra gặp thiên hạ hay không?




=))))))))))



(Cho nên mới nói, Sica ơi, chị nên suy nghĩ kỹ trước khi phát ngôn nhé)

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

Chap 4: Thú vị tương đầu



Jessica cám ơn đồng nghiệp đã báo tin. Không để ý đến câu nói vừa ngạc nhiên vừa nghi hoặc vừa phấn khích của đồng nghiệp: "Hai người có Man đầu từ bao giờ thế?", cô ba chân bốn cẳng đến công ty với tốc độ tên lửa.

Cô nhân viên ở quầy tiếp tân mắt sáng ngời  khi nhìn thấy Jessica, hạ giọng nói nhỏ: "Jess, bạn gái cô vừa đến đây đó".


Jessica rùng mình. Đúng là tai bay vạ gió, sao ai cũng biết thế này ? O_o

"Changmin đang ở đâu?"

Ừ! Jessica cho rằng câu hỏi của cô rất có trình độ, vừa không thừa nhận bạn gái gì đó, vừa có thể dòi hỏi xem cô ta đang ở đâu. Bây giờ, việc cần kíp trước mắt là phải đi rước mầm mống gây họa đó, trước khi cô ta gây chuyện. 

Câu trả lời của cô tiếp tân cũng tương đối có trình độ: "Changmin và bạn gái cô đang ở cùng nhau".

Jessica hơi lên giọng: "Họ ở đâu?". Cô nghiến răng, không thèm giữ vẻ khách sáo lịch sự nữa.

"Trong văn phòng của Changmin sshi".

Jessica ngẩng đầu, sải bước đi lên văn phòng của Changmin. Mới đi vài bước, cô không nhịn được quay đầu giải thích: "Cô ta là đồ giả mạo, tôi không quen biết cô ta".

Cô tiếp tân mỉm cười: "Tôi biết rồi, cô mau đi đi".

Nhìn vẻ mặt cô tiếp tân, Jessica càng thấy ấm ức: "Tôi thật sự không quen biết cô ta mà >_<". Nụ cười trên môi cô tiếp tân nở rộng hơn. Nghe chừng giải thích không thông, Sica liền quay người lao về phía có hai mầm họa. 

Khi Sica vừa khuất bóng, cô tiếp tân liền bấm điện thoại: "Tất cả chú ý, nhân vật nữ chính đến rồi. Mọi người xem có chuyện gì hay ho nhất định phải cho tôi biết đấy. Tôi nói cho mọi người nghe, bây giờ tôi mới phát hiện hóa ra Jessica vô cùng đáng yêu, bạn trai cô ấy nói là không thân, bạn gái bảo không quen biết. Mọi người không được chứng kiến vẻ mặt vừa rồi của Sica, ngượng ngùng lắm cơ...".

(Đám nhân viên này thật nhiều chuyện)


May mà Sica không nghe thấy những lời nói của cô tiếp tân, nếu không cô sẽ thổ huyết ngay tại chỗ. Cô đi thẳng đến văn phòng của Changmin. Từ ngoài nhìn vào, cô thấy Yuri đang ngồi ở bên trong, trò chuyện vui vẻ với Changmin. Bây giờ là gần cuối giờ chiều. Ánh nắng mặt trời dịu dàng chiếu qua cửa sổ lớn vào trong văn phòng, hắt đúng lên người Yuri và Changmin. Người đàn ông cao to anh tuấn, cô gái xinh đẹp diễm lệ. Hai người chăm chú nói chuyện trong không khí ôn hòa. Dưới ánh nắng phản chiếu, họ tạo thành một bức tranh đẹp mắt. 

Chỉ có điều, đôi nam thanh nữ tú...Đều là kẻ tiểu nhân ti tiện vô liêm sỉ.


Jessica nghiến răng nghiến lợi, hận đến mức không thể cầm thùng rác trong văn phòng chụp lên đầu họ. Cô không biết cái tên Kwon Đen đến đây làm gì, cũng không rõ hai người nói chuyện gì. Cô thậm chí còn lúng ta lúng túng, không biết nên cư xử như thế nào trong tình huống này. Sica nhìn ngang nhìn ngửa, chỉ thấy mọi người trong công ty đều thò đầu quan sát cô. Cô nghĩ, bây giờ xông vào mắng chửi cũng không phải là thượng sách. Vì vậy cô đứng nguyên tại chỗ, im lặng nhìn hai người trong văn phòng. Dĩ bất biến ứng vạn biến, theo dõi tình hình tìm ra đối sách rồi tính sau. 

Jessica không động đậy, mọi người ở xung quanh bắt đầu hành động. Có người cầm điện thoại: 

"Alo! Tình hình hơi phức tạp. Nữ chính đứng yên bất động, chỉ trừng mắt nhìn đôi ở bên trong. Mà đôi đó cũng buồn cười thật, nói chuyện mãi không chịu ra ngoài. Hihi, không rõ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Có tình hình mới em sẽ báo cho chị biết".

"Thật đó, thật đó, anh không lừa em đâu. Lần đầu tiên anh gặp chuyện một người đàn ông và một người phụ nữ tranh cướp một người phụ nữ. Chưa, chưa...bây giờ vẫn chưa động thủ...Anh đợi xem thế nào...".

Trong bầu không khí kỳ lạ và căng thẳng, thính lực của Jessica tăng lên đến 200%. Cô gần như nghe thấy hết mọi lời bàn tán thì thầm to nhỏ của đồng nghiệp cũ. Sica than thầm, cô muốn lặng lẽ giải quyết, nhưng bọn họ không chịu cho cô cơ hội. 

Jessica sải bước rộng về phía đôi nam nữ trong phòng. Cô ưỡn ngực ngẩng cao đầu rất có khí thế. 

Khi cô đẩy cánh cửa kính bước vào, đôi nam thanh nữ tú ở bên trong đồng thời quay đầu. Nhìn thấy cô, họ đều nở nụ cười mê hồn, đồng thanh lên tiếng: "Em yêu, đến rồi à!".


O_O




Hai giọng nói ngọt ngào, mang âm hưởng từ tính và đầy nhiệt tình, khiến khí thế của Jessica hạ đi một nửa. Cô đứng ngây người ở cửa ra vào, không dám quay đầu xem phản ứng của đồng nghiệp ở bên ngoài. Sau đó, cô nhanh chóng thay đổi chiến lược, xông đến lôi Yuri đi ra ngoài. 


Càng nói càng sai. Thời buổi này, trí tưởng tượng của con người bay tận lên vũ trụ. Bất kể cô giải thích thế nào cũng sẽ diễn biến thành tình tiết cô không thể ngờ tới. Vì vậy, Jessica quyết định giữ im lặng, cô dẫn cô gái này đi là được rồi. 

Sica thực hiện phương châm "im lặng là vàng", nhưng tên Kwon ấy không như vậy. Cô ta vừa bị Sica kéo đi, vừa quay đầu nói với Changmin bằng một giọng ngạo mạn: "Anh thấy chưa, người cô ấy chọn là tôi".

Jessica suýt tắt thở khi nghe câu này. Cô buông tay Yuri, quay lại nhìn cô ta bằng ánh mắt hung dữ: "Cô vui lắm phải không?"

Yuri giơ hai tay đầu hàng, miệng dỗ ngọt Jessica: "Được rồi, đừng giận nữa mà. Tôi nghe nói cô bị ức hiếp nên đến xem ngọn nguồn là thế nào. Không báo trước với cô là tôi không đúng". Nói xong, Yuri tiến lại gần Jessica, cúi đầu nói nhỏ vào tai cô: "Tôi đã mất công đến đây thì cô hãy lợi dụng tôi trước đi, nhanh lên".

Jessica trừng mắt nhìn Yuri.


Lợi dụng cái đầu cô đấy


Cô hạ giọng cảnh cáo cô ta: "Kwon Than Củi! Cô hãy nghe cho rõ. Chuyện này đối với cô có thể thú vị, nhưng tôi thì không. Nếu cô còn làm bừa nữa, tôi sẽ úp cái thùng rác lên đầu cô đó".

Yuri mỉm cười, gương mặt biểu lộ vẻ bất lực. Cô phất tay nói: "Tôi biết rồi, cô đừng giận nữa".

Hai người đứng gần nhau, lại ghé sát tai thì thầm to nhỏ. Trong con mắt của những người xung quanh, họ quả nhiên là một đôi tình nhân thân mật. Một đồng nghiệp nam ở bên cạnh đột nhiên cất giọng châm biếm: 

"Bình thường nhìn có vẻ tử tế, không ngờ lại là loại người đó, nam nữ đều không tha, thối đến thế là cùng".

Cả Jessica và Yuri đều nghe rõ câu nói vừa rồi. Sica cứng đờ người, hai tay cuộn chặt nắm đấm. Cô cố gắng kiềm chế để không quay sang nhìn người đó. Cô chỉ mở to mắt nhìn thẳng về phía trước, phía trước chính là gương mặt của Yuri.

Yuri thu lại nụ cười, quay đầu nhìn người vừa lên tiếng. Jessica đỏ bừng mặt. Nghe những lời nhục mạ, cô tức đến mức nhất thời không biết phản ứng thế nào.

Giờ cô cảm thấy rất hối hận, lẽ ra cô không nên đến công ty cũ. Lần này còn bị lăng nhục hơn cả lần trước, tại sao cô lại ngốc nghếch quay về nơi này. Bọn họ ở đây thích kiếm chuyện làm trò vui. Dù sao cô cũng thôi việc rồi, tự nhiên lại đến đây để nghe những lời nhục mạ như thế này.

Bỗng Yuri nắm tay Jessica, kéo cô đi ra ngoài. Sica cúi gằm mặt không phản kháng. Cô cố tình nấp sau thân hình cao lớn của cô gái kia. Jessica thầm nhủ cô sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa. 

Yuri đột nhiên dừng lại, Jessica cũng dừng bước theo cô ta. Cô ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện hai người đứng ngay bên cạnh đồng nghiệp nam vừa nói lời nhục mạ cô. Người này ở công ty hay ăn nói bừa bãi nên không ai thích hắn.

Rồi Yuri đột ngột cầm thùng đựng rác bên cạnh chỗ ngồi người đàn ông chụp lên đầu anh ta. Mọi người há hốc miệng, Sica sững sờ. Cô còn chưa kịp phản ứng, Yuri đã nhét một thùng rác khác vào tay cô và nói lớn tiếng: 

"Em yêu, lên đi!"



Jessica kích động, cầm thùng rác xông lên rất nhanh, chụp mạnh lên đầu người đàn ông. Người đàn ông bị một thùng đựng rác úp vào đầu, còn chưa kịp gỡ xuống đã bị cái thứ hai chụp lên. Jessica mắng xối xả: "Anh mới là đồ thối tha, thối không chịu được".

Kwon Than Củi vỗ tay khen ngợi Sica. Hành động xong, cô ấy kéo Sica đi ra ngoài, đồng thời lên tiếng: "Được rồi, cần giải thích cũng đã giải thích rõ, chúng ta đi thôi".


Đánh người gọi là giải thích rõ? Nhưng lập luận này khiến Jessica cảm thấy hài lòng. Làm người quả nhiên không thể quá nhu nhược, đối với kẻ tiện nhân cần phải  sử dụng bạo lực. Bọn họ mới bước được hai bước, đằng sau có tiếng chửi mắng. Người đàn ông đê tiện đã tháo thùng rác ra khỏi đầu, vừa xông về phía Sica vừa lớn tiếng chửi rủa. Yuri lập tức quay người, đẩy mạnh người đàn ông bắn sang một bên: "Muốn đánh nhau hả? Anh thử động thủ đi!".


Yuri tiến thêm một bước, lạnh lùng nhìn người đàn ông đê tiện. Cô có thân hình cao lớn, ánh mắt sắc bén, dáng vẻ hùng dũng như sắp tham chiến đến nơi. Trong con mắt của Sica, cô gái chân bó bột ngồi xe đột nhiên biến thành nữ tử hán lúc nào không hay. Được sự cổ vũ của Yuri, Jessica ở đằng sau lưng cũng xắn hai tay áo.

Người đàn ông đê tiện chùn bước khi chứng kiến cảnh song nữ hung hăng trước mặt. Hơn nữa, trong chuyện này hắn là người sai trước tiên, nếu đánh nhau thật không biết hậu quả sẽ thế nào. Chính vì vậy, hắn chùn bước không dám động thủ. Lúc này, nhân viên công ty tụ tập thành vòng trong vòng ngoài. Không ai xông vào can ngăn mà chỉ đứng ngoài xem trò vui. Đến Changmin cũng xuất hiện ở cửa văn phòng, lặng lẽ đứng nhìn.

Yuri và Sica gây chuyện ầm ĩ ở công ty, cuối cùng kinh động đến lãnh đạo cao cấp. Giám đốc đầu hói đi đến: "Mọi người tụ tập ở đây làm gì? Hết chuyện để làm rồi à?"

Kwon Than Củi cất cao giọng đáp lời: "Đúng rồi đó lãnh đạo, bọn họ nhàn rỗi quá đi".

Sica giật mình. Cô gái này lại biến thành ảnh đế rồi, nguy hiểm quá!

Cô sợ Yuri gây chuyện, cô lập tức kéo cô ta chạy ra ngoài. Yuri vừa chạy vừa quay đầu hét: "Lãnh đạo, bọn họ hư quá, hãy trừ lương bọn họ. Nhất định ông phải trừ lương đấy".

Jessica tối sầm mặt, dùng hết sức lôi Yuri vào thang máy. Khi cửa thang máy đóng lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

"Cô chạy làm gì? Chẳng phải cô muốn đến đây đòi lại công bằng, chứng minh bản thân trong sạch sao?"


Sica trừng mắt nhìn Yuri. Nếu không phải cô ta đến gây chuyện, cô sẽ không trở thành tâm điểm bàn tán một lần nữa. Sica quay đầu nhìn con số chạy trên cửa thang máy, trong lòng thầm tính bước tiếp theo nên làm gì.

"Được rồi, tôi xin lỗi. Tại tôi hiếu kỳ không biết vụ này cụ thể là thế nào nên mới tìm đến. Tôi không ngờ cô cũng tới, khiến cô rơi vào tình huống khó xử. Cho tôi xin lỗi". Yuri nói nghiêm túc, nhưng Jessica cảm thấy cô ta không một chút thành ý.

Thang máy vừa mở cửa, Jessica lập tức đi ra ngoài. Yuri đuổi theo cô, cô ấy còn chưa mở miệng, Sica đã quay đầu hỏi: "Chân bó bột của cô đâu? Cô không phải ngồi xe lăn một tháng sao?".

Yuri sững người trong một vài giây rồi nở nụ cười nửa miệng: "Khả năng hồi phục của tôi vượt quá sức tưởng tượng của bác sỹ".

"Đồ lừa đảo". Jessica định mắng cô ta, trong đầu cô đột nhiên lóe một ý nghĩ: "Cô lừa tôi đúng không? Chân bó bột đều là giả? Báo cáo nghiệm thương với hóa đơn viện phí gì đó cũng là giả nốt?"

"Cô sử dụng bạo lực khiến chân tôi bị thương tuyệt đối là sự thật".

"Chuyện này rốt cuộc là thế nào?" Đỉnh đầu Jessica bắt đầu bốc hỏa.

"Bác sỹ Nắng là bạn học của tôi. Thấy chân tôi bị trật khớp, cậu ta có lòng tốt bắt tôi kiểm tra tỉ mỉ toàn thân. Sau đó, cậu ta đem thạch cao bó vào chân tôi rồi kê đơn thuốc đắt tiền nhất. Cậu ta rõ ràng muốn hút hết nước mỡ của tôi mà".

"Cô ta có thù oán với cô hả?"

"Đó là bạn thân của tôi, chỉ là cách thể hiện tình bạn hơi đặc biệt một chút".


Jessica thật sự muốn gầm lên: "Cô chỉ bị trật khớp chân, tại sao còn đưa cảnh sát đến nhà bắt tôi?"

"À, Choi Sò cũng là bạn học của tôi. Tôi nhờ cậu ấy tìm cô. Sau khi tìm thấy cô, tôi muốn đi đón Hani về. Nhưng chân tôi bị bó bột không tiện di chuyển, cần có một người giúp đỡ mới được". Yuri trả lời rất thành khẩn: "Cảnh sát vì nhân dân phục vụ. Nhân dân chân bị bó bột, cảnh sát đẩy xe lăn cũng là chuyện nên làm".

"Nên cái đầu cô đấy. Mấy người khác cô thích giỡn chơi thì về nhà mà chơi, tại sao lại vô vị đến mức đi lừa đảo dọa nạt quần chúng vô tội". 


Cô ta đúng là đồ khốn mà, Jessica tức đến mức bốc khói trên đỉnh đầu.


"Sao có thể nói là lừa đảo dọa nạt?", Kwon Đen ôm ngực, ra vẻ bị tổn thương nặng nề: "Cô xúc phạm khiếu hài hước của tôi quá".

"Không, tôi đang coi khinh hành vi của cô". Jessica nghiến răng ken két. Cô không thèm nhìn Yuri, ngẩng đầu bước đi, vừa đi cô vừa lẩm bẩm: "Tên này chẳng ra gì, mình không nên phí công khinh thường làm chi".

Yuri đứng nhìn theo bóng lưng cô, miệng hét lớn: 

"Sica, tôi và cô khá tâm đầu ý hợp, chúng ta làm bạn nhé".


"Cút!". Jessica hùng hổ bước đi. Lãng phí là phạm tội,  cô không còn nhiều sự khinh thường, không thể lãng phí với tên đáng ghét kia. Sica sải bước dài, vừa đi vừa ngoảnh đầu đáp lời Yuri. Khi quay lại, cô đột ngột đâm vào một thân cây khá lớn. Cô đau đến mức ôm đầu ngồi sụp xuống đất.

Đằng sau vọng đến tiếng cười ha hả của Kwon Than Củi. Jessica chửi thầm trong lòng. Cô quyết định, lãng phí thì lãng phí, cô sẽ coi khinh tên Than Củi đó đến cùng.